Chương 223
Trong những cú lắc nhẹ, Ngư Linh Tích lẩm bẩm một tiếng ngủ gật.
“Ninh Yên.”
“Ừm.”
“Đừng sợ.”
“…Ừm.”
Ánh nắng chiều rọi xuống họ, những bóng dáng dài hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ như tranh vẽ.
Mọi việc đều thuận lợi, mỗi năm đều yên bình.
Ngày qua tháng lại, cho đến mãi mãi.
(Kết thúc nội dung chính)
Chưa có truyện phù hợp.