Chương 103
Sebastian lê bước vào một khu đất vắng yên tĩnh và kín đáo. Lúc này, sương mù đã bắt đầu lan tỏa khắp Khu vườn Kensington. Anh quỳ trên thảm cỏ ẩm ướt, cảm nhận được dòng máu nóng đang chảy ra từ vết thương dưới xương sườn. Nhưng anh vẫn kiên định nhìn về phía trước.
Sương mù khiến nơi này trở nên giống như thiên đường.
Anh giơ đôi tay đầy máu lên để cầu nguyện, nhìn những giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống các ngón tay mình, làm cho đôi tay anh trở nên trắng lại. Khi cơn mưa càng lúc càng mạnh mẽ hơn, rơi trên lưng và vai anh, anh cảm thấy cơ thể mình dần dần tan biến trong làn sương mù.
Mình sắp trở thành ma rồi!
Một cơn gió thổi qua bên cạnh anh, gây ra tiếng xào xạc, mang theo mùi thơm của đất ẩm ướt – mùi thơm của sự sống mới đang được hình thành. Sebastian, với thân thể gần như không còn sức lực, vẫn tiếp tục cầu nguyện. Anh mong Chúa sẽ tha thứ cho mình, mong Chúa sẽ thương xót mình… Đặc biệt, anh muốn cầu nguyện cho vị thầy yêu quý của mình – Giám mục Alingrosso… Anh mong Chúa sẽ không để vị giám mục này rời bỏ thế giới này quá sớm. Còn rất nhiều việc đang chờ anh hoàn thành.
Lúc này, sương mù cuộn quanh anh; Sebastian cảm thấy mình nhẹ nhàng đến mức tin rằng những làn sương mù ấy sẽ cuốn anh đi xa. Anh nhắm mắt lại và thực hiện lời cầu nguyện cuối cùng của mình.
Từ đâu đó trong làn sương mù, vang lên giọng thì thầm của Giám mục Manuel Alingrosso:
“Chúa của ta là vị Thần nhân từ và đầy lòng thương xót.”
Nỗi đau của Sebastian dần dần biến mất… Anh biết rằng những lời của vị giám mục là đúng.
Chưa có truyện phù hợp.