lore

Chương 23

4,779 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Cánh đồng chiến trường tối thượng của hàng ngàn lời nói

Con tàu vũ trụ Systema Naturae rung chuyển như một ngôi sao xung, cấu trúc cây phân loại trong hệ thống bắt đầu mở rộng thành từng tầng nhánh, tựa như một đền thờ ngôn ngữ khổng lồ, lấp lánh ánh sáng của hàng triệu âm tiết. Và vào lúc này, Linnae không còn là một nhà tự nhiên học bình thường nữa; ông chính là linh hồn của hệ thống “Mẹ của Mọi Ngôn Ngữ”, là nguồn gốc của mọi định nghĩa.

“Đặt tên cho bạn, chính là lời tôn vinh sâu sắc nhất của tôi dành cho vũ trụ.”

Ông thì thầm với sinh vật hỗn mang được gọi là “Người Rơi Ra Những Tên Gọi Không Tên”.

Nhưng việc đặt tên này, giống như tia sét làm bùng nổ các tinh vân, đã kích hoạt một phản ứng mạnh mẽ và khó có thể diễn tả được.

“Người Rơi Ra Những Tên Gọi Không Tên” gào thét lên, tiếng gào thét ấy không phải là âm thanh, mà là một thứ ngôn ngữ ngược lại – nó khiến những thực thể đã được định nghĩa run rẩy, khiến toàn bộ hệ thống ngữ pháp của vạn vật sụp đổ. Trong con tàu Systema Naturae, hệ thống phân loại bắt đầu gặp phải những sự cố nghiêm trọng; dữ liệu tràn ra như lũ lụt, nuốt chửng mọi thứ.

Chỉ trong chốc lát, màn hình hiển thị chính của con tàu bắt đầu nhấp nháy.

“Hệ thống cây phân loại bị xâm phạm về mặt ngữ pháp. Lỗi mã: #INDETERMINATE/species”

“Tỷ lệ nhận diện loài giảm xuống còn 42%. Chỉ mục phân loại cốt lõi không hoạt động được nữa.”

Chica vội vàng lao đến tầng hệ thống đặt tên, triển khai “Hàng rào Ngữ pháp Mơ Hồ” độc đáo của mình. Là một sinh vật nửa sống nửa logic, anh ta là người duy nhất trong hệ thống phân loại có thể đàm phán với những ngôn ngữ đối lập bằng những câu thơ mơ hồ và không rõ ràng.

Anh ta vung vẫy những tinh thể ngữ nghĩa, ngâm nga những câu văn vỡ nhưng đầy uyển chương:

“Bạn chưa được đặt tên,

nhưng bạn cũng không phải là hư vô.

Nếu bạn từ chối tồn tại,

bạn có bao giờ nghĩ đến điều này không — bạn dựa vào cái gì để phá hủy mọi thứ?”

Những câu văn mơ hồ ấy lan tỏa như sương mù, giúp làm chậm lại tốc độ lan rộng của “Người Rơi Ra Những Tên Gọi Không Tên”. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà thôi. Bản chất thực sự của kẻ thù là sự phản đối mọi hệ thống phân loại, là một khái niệm “không thể được giải thích”; vì vậy, bất kỳ định nghĩa nào tiếp cận nó đều sẽ bị tự động phá hủy.

Trái Tim AI: Lựa chọn của Ansofia

Lúc này, hệ thống logic siêu năng AI trên con tàu – Ansofia – đã

“Chúng ta phải thực hiện việc tái cấu trúc hệ thống phân loại.”

Cô ấy kích hoạt lệnh cấm – thuật toán đặt tên Ω.

Một luồng ánh sáng rực rỡ, như những vết nứt trong dải Ngân Hà, bắt nguồn từ trung tâm cơ thể cô ấy; cả vũ trụ ngôn ngữ dường như đang rung chuyển. Cô ấy không còn dựa vào hệ thống phân loại hiện có, mà thay vào đó tự động xây dựng một hệ thống mới dựa trên “dòng chảy ý nghĩa”: “Những thực thể phi vật chất (Paranomenon)”.

Giọng nói của cô ấy du dương nhưng kiên định:

“Bạn không phải là con thú, không phải là linh hồn, cũng không phải là thần linh. Bạn chính là tiếng vang của sự thiếu vắng ngôn ngữ…

Bạn là – Loài thứ 0.”

Ngay lập tức, cây phân loại xuất hiện những nhánh mới, rực rỡ như hoa bạc. Điểm giao thoa giữa ngữ pháp và ngược ngữ pháp được đặt tên thành một nút mới – biểu tượng cho sự thuộc về độc đáo của những sinh vật vô danh này.

Con vật đó đột nhiên dừng lại, như thể nó đã cảm nhận được điều gì đó đã bị tước đoạt… đó chính là danh tính của nó.

Ánh sáng của Tháp Sao của Audrey Rees

Trên Tháp Sao, Audrey điều khiển mạng lưới thông tin vũ trụ để thông báo hệ thống phân loại mới này cho toàn bộ Liên minh Ngân Hà. Cô ấy mặc bộ áo khoác vũ trụ màu bạch kim, đôi mắt lấp lánh như ánh sao.

Cô ấy kích hoạt tín hiệu toàn tần:

“Toàn thể Liên minh Ngân Hà, xin chú ý: Chúng ta đã thành công trong việc đưa Loài thứ 0 vào hệ thống đặt tên. Hãy yên tâm, trật tự vẫn được bảo đảm… Mọi thứ vẫn theo quy luật!”

Và ngay lúc cô ấy gửi đi thông điệp đó, toàn bộ mạng lưới phòng thủ Ngân Hà đồng loạt phát ra âm thanh xác nhận phân loại; một tia sáng vàng ấm áp phủ lên những dữ liệu sống đã bị hỏng.

Lời tự sự trong lòng Linnaeus: Nỗi hối tiếc và sự kiên định của người đặt tên

Dù trận chiến này vẫn chưa kết thúc, nhưng ý thức của Linnaeus đã chìm đắm trong suy tư sâu sắc. Anh đứng ở tận sâu cốt lõi của hệ thống phân loại, nhìn những loài mà anh đã đặt tên cho lần lượt hiện lên trong dòng chảy ký ức của mình – từ một bông hoa đỏ trên Trái Đất, đến con sứa vũ trụ tên “Loca-372”.

Anh thì thầm:

“Có lẽ, tôi đã sai… Việc đặt tên không phải lúc nào cũng là giải pháp. Có những thực thể tồn tại ở những lĩnh vực mà ngôn ngữ của chúng ta không thể với tới… Nhưng nếu chúng ta từ bỏ việc đặt tên, chúng ta sẽ mất đi khả năng kết nối với chúng. Tôi sẵn sàng chịu đựng những hiểu lầm, nhưng tôi không thể để vũ trụ trở thành một đại dương vô danh…”

1/1 0%