lore

Chương 2: Ngược lại

13,685 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Đêm tối vẫn tràn ngập sự yên tĩnh trong khu rừng ấy, và cũng vẫn là căn sân hoang tàn kia. Chỉ có điều, không còn tiếng đánh nhau nữa, căn sân trở nên càng yên tĩnh đến mức gây ra cảm giác rợn người khi so sánh với bốn người đang đứng đó.

“Cô… chủ nhân…”

Trong lúc sinh tử này, Lý Hộ vệ suýt nữa đã thốt lên “cô gái”, nhưng anh vẫn giữ được chút lý trí của mình.

Bây giờ, cả thể xác lẫn sức lực của anh đều đã xuống cấp đến mức tệ hại nhất. Khi đứng trước bờ vực sống chết, việc quan tâm đến những điều này cũng trở nên không còn quan trọng nữa. Vì vậy, việc anh vô thức gọi Giang Hiến là chủ nhân cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Nhưng lần này, không chỉ vì anh nhớ ra phải gọi Giang Hiến là chủ nhân mà anh còn đối xử với cô ấy với sự tôn trọng sâu sắc. Rõ ràng, chính Giang Hiến là người đã kịp thời giúp đỡ anh, giúp anh giữ được mạng sống. Những người hùng trong trí tưởng tượng của anh trước đây đều không xuất hiện, cả Lýu Hộ Vệ cũng không đến; chỉ có Giang Hiến ở bên cạnh anh. Nếu nói rằng Giang Hiến chính là vị cứu tinh từ trên trời ban xuống, thì bây giờ, vị cứu tinh đó thực sự chỉ có một mình Giang Hiến mà thôi. Giang Hiến mới chính là vị cứu tinh của anh.

Mục đích của anh khi rời Yình Châu chính là để bảo vệ Giang Hiến, đảm bảo an toàn cho cô ấy. Nhưng không ngờ, cuối cùng lại chính anh mới là người được Giang Hiến bảo vệ, điều này khiến anh cảm thấy rất xấu hổ.

Lần nữa, anh nhận ra rằng cô gái trước mắt mình không hề giống những cô công chúa giàu có yếu đuối mà anh từng gặp trước đây; không chỉ vậy, cô ấy còn khác biệt so với tất cả những người phụ nữ mà anh quen biết.

Anh nhìn chằm chằm vào cô gái trước mắt mình – người con gái đã một lần nữa mang lại bất ngờ cho anh, người đã sống cùng anh trong nhiều năm nhưng mãi đến hôm nay anh mới nhận ra rõ ràng về cô ấy, cô Giang Gia này.

Anh gần như bị choáng ngợp, trong chốc lát quên mất sự yếu đuối của mình, và cũng quên mất rằng phía sau lưng mình vẫn còn một kẻ nguy hiểm có thể tấn công bất cứ lúc nào.

Đúng vậy, loại thuốc trên người Quản sự vẫn chưa hết tác dụng, đối với Lý Hộ vệ mà nói, việc Quản sự vẫn còn mang theo loại thuốc này thực sự là một mối đe dọa không nhỏ.

Lúc này, để che giấu danh tính của mình, Giang Hiến không thể nói ra tiếng được; cô ấy không thể báo động trực tiếp cho Lý Hộ vệ biết phải sử dụng gói bột thuốc đó một cách hiệu quả, chỉ có thể dùng hành động để gợi ý cho anh ta.

Giang Hiến chỉ vào chiếc áo của mình; khi thấy cô ấy làm vậy, Lý Hộ vệ lập tức hiểu ra ý định của cô ấy. Anh ta biết rằng ở vị trí mà Giang Hiến chỉ vào, chính là nơi anh ta đã cất gói bột thuốc mà cô ấy đã đưa cho mình trước đó. Vì vậy, anh ta lập tức nhận ra rằng mình vẫn đang gặp nguy hiểm.

Dù còn hoài nghi, nhưng anh ta vẫn chỉ vào vị trí tương ứng trên người mình, dường như đang xác nhận lại với Giang Hiến. Tuy nhiên, Giang Hiến chỉ gật đầu, bày tỏ rằng anh ta nên sử dụng gói bột thuốc đó.

Vào lúc này, mặc dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng và cảm thấy lo lắng, nhưng Lý Hộ vệ lại không hề muốn nghi ngờ ý định của Giang Hiến; có lẽ là do những trải nghiệm trước đây, hoặc vì Giang Hiến đã cứu mạng anh ta vào lúc nguy cấp. Không thể nói rõ lý do cụ thể là gì, nhưng đối với anh ta, Giang Hiến lúc này dường như là người mà anh ta có thể tin tưởng mà không cần bất kỳ lý do nào cả. Sự tin tưởng này thậm chí còn vượt qua sự mong đợi của chính anh ta.

Sau khi “giao tiếp” thành công, hai người tự nhiên trở nên không sợ hãi gì nữa. Khi tiếng “xào xạc” phía sau vang lên, Lý Hộ vệ lập tức nhận ra rằng Quản sự lại đang chuẩn bị tấn công mình một lần nữa.

Anh ta quay người lại, và quả nhiên, mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán của anh ta.

Kẻ đó thực sự đang cầm thanh kiếm ngắn tiến về phía anh ta, nhưng lần này, kẻ đó không còn hung hãn như trước nữa; ngược lại, trông có vẻ yếu ớt hơn rất nhiều.

Nhìn kỹ hơn, khuôn mặt của kẻ đó cũng đã thay đổi so với trước đây – trở nên nhợt nhạt hơn, ánh mắt mang vẻ buồn bã, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng ban đầu của nó, và cũng khác biệt rõ rệt so với vẻ mặt của con rối được tẩm thuốc kia.

Cử chỉ của kẻ đó khi tiến về phía anh ta cũng trở nên chậm rãi hơn; bàn tay cầm thanh kiếm cũng yếu ớt, run rẩy.

Tuy nhiên, ngay cả trong tình trạng như vậy, thực tế là kẻ đó vẫn còn mạnh hơn anh ta rất nhiều.

Là một chiến binh cấp cao của thiên gia, kẻ đó không thể so sánh được với những chiến binh bình thường; ngay cả trong tình trạng hiện tại này, kẻ đó vẫn là đối thủ đáng gờm đối với anh ta.

Nếu không thế, người đó đã không cần phải chờ đợi nữa.

Theo tính cách của người đó, nếu kẻ đó yếu đến mức nhất định, và sau khi đánh giá xét, nếu còn cơ hội chiến thắng, người đó chắc chắn sẽ không do dự mà hành động ngay để loại bỏ mối nguy hiểm đang đe dọa mình.

Trong mắt anh ta, dù tác dụng của thuốc trên người kẻ đó đang dần tan biến, nhưng quá trình đó vẫn còn kéo dài; ít nhất là trong vài lần tấn công tiếp theo, kẻ đó vẫn có thể tiếp tục gây sát thương cho anh ta.

Vì vậy, anh ta buộc phải chủ động đón đầu đòn tấn công của kẻ đó, chứ không thể đơn giản chỉ đợi cho đến khi tác dụng của thuốc hết đi.

Và vào khoảnh khắc kẻ đó tiến gần anh ta, anh ta đã sẵn sàng sử dụng gói bột thuốc đang được giấu trong quần áo mình. Anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng để hành động bất cứ lúc nào.

Lý Hộ vệ Ngước mắt nhìn quanh, tìm đến khoảng cách thích hợp và luôn sẵn sàng đón nhận sự xuất hiện của kẻ đó – Quản sự.

“Vù!”

Một gói bột thuốc đột nhiên xuất hiện trong tay Lý Hộ vệ, và anh ta nhanh chóng rải hết số bột đó lên mặt Quản sự. Mặc dù cơ thể hơi yếu ớt, nhưng động tác rải bột thuốc của anh ta lại vô cùng khéo léo, như thể đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Hầu hết lượng bột thuốc đều rơi trúng mặt Quản sự; anh ta không thể tránh khỏi được. Chỉ có một phần nhỏ bột thuốc bay lả tả xuống phía trước mặt Lý Hộ vệ. Anh ta kiểm soát hơi thở của mình, đồng thời dùng tay áo che miệng và mũi để cố gắng tránh hít phải hương thuốc đó.

Tuy nhiên, dù đã cố gắng như vậy, Lý Hộ vệ vẫn cảm thấy mình đã hít phải một ít bột thuốc. Anh ta bỗng lo lắng, nhưng khi nghĩ đến Giang Hiến, anh ta lại thấy yên tâm hơn; bởi với phong cách làm việc đáng tin cậy của Giang Hiến, chắc chắn người đó sẽ giúp anh ta bảo vệ tính mạng.

Nghĩ đến điều này, anh ta lại cảm thấy thoải mái hơn. Thậm chí, anh ta còn mừng vì lượng bột thuốc mà mình hít phải ít hơn nhiều so với Quản sự; vì vậy, dù bị hạn chế khả năng di chuyển, thời gian tỉnh lại của anh ta chắc chắn sẽ sớm hơn Quản sự nhiều.

“Phập! Bụp!”

Khi hít phải bột thuốc, Quản sự đầu tiên là không thể nắm chắc con dao ngắn trong tay mình; con dao đó lập tức rơi xuống đất. Không lâu sau đó, Quản sự cũng bất động nằm xuống gần con dao đó.

Một người và một con dao… chỉ trong chốc lát, cả hai đã nằm trên mặt đất. Nhìn cảnh tượng này, Lý Hộ vệ không hề cảm thấy vui mừng hay sảng khoái; ngược lại, khuôn mặt anh ta đầy lo lắng.

Nhưng nỗi lo lắng đó không phải là vô cớ; anh ta đang lo lắng cho sự an toàn của Giang Hiến.

Trước đây, anh ta thực sự đã quên mất điều này. Chính vào khoảnh khắc Quản sự ngã xuống đất, anh ta mới nhận ra rằng mình cũng sẽ sớm nằm trên mặt đất giống như Quản sự đó, chỉ là anh ta đã quên mất rằng bản thân mình cũng là một chiến binh.

Nghĩ đến những điều này, anh ta bỗng cảm thấy lo lắng. Những hiểm nguy có thể xảy ra tiếp theo, anh ta thực sự không dám tưởng tượng.

Không hiểu sao, anh ta lại bỗng nhiên cảm thấy có thêm sức mạnh. Anh ta cố gắng duy trì tinh thần của mình, không để mình bị ảnh hưởng bởi loại bột thuốc kia, và cũng để nhanh chóng thoát khỏi tình trạng yếu đuối này.

Anh ta cố gắng hết sức để tỉnh táo lại, vận động tay chân mạnh mẽ, hy vọng có thể nhanh chóng thoát khỏi tình trạng mệt mỏi và bất lực này.

Trong lòng anh ta, dường như có một ngọn lửa đang cháy mãnh liệt, khiến cho năng lượng của anh ta càng lúc càng mạnh mẽ hơn.

Những tin tức mới nhất được đăng đầu tiên trên trang web sách số 69!

Người đứng đầu đội ngũ không ngờ rằng tình hình trước mắt lại biến thành như vậy. Anh ta không ngờ rằng động tác ngã xuống đất của Quản sự lại nhanh đến thế, cũng không ngờ rằng cuối cùng lại là Lý Hộ vệ đã kết thúc trận đấu này, kết thúc cuộc đối đầu sinh tử này.

Anh ta vẫn nghĩ rằng sau khi Quản sự và Lý Hộ vệ tiếp tục đánh nhau thêm một lúc nữa, mình sẽ tận dụng lúc Quản sự yếu nhất để giành chiến thắng.

Nhưng anh ta không ngờ rằng trận đấu này cuối cùng lại được thay đổi nhờ sự giúp đỡ của Giang Hiến, cũng không ngờ rằng Lý Hộ vệ lại có một bí mật vũ khí, đó chính là gói bột thuốc kia.

Anh ta không biết bột thuốc đó xuất hiện trong tay mình từ khi nào; nó như được trời ban tặng, và anh ta đã nhanh chóng nắm chặt nó trong tay.

Anh ta còn tính toán chuẩn xác thời điểm, rải một lượng bột thuốc đủ lớn lên người Quản sự. Ngay lập tức, Quản sự cùng với vũ khí của mình đã ngã xuống đất.

Tất cả những việc này diễn ra quá nhanh, đến mức anh ta gần như không kịp phản ứng.

Như vậy, tình hình hiện tại đã có sự thay đổi hoàn toàn.

Anh ta vẫn đánh giá thấp quá hai người Giang Hiến và Lý Hộ vệ.

Mặc dù đây chính là kết quả mà anh ta mong muốn – anh ta từng muốn Giang Hiến và Lý Hộ vệ cùng với Quản sự đều bị tổn thương nặng trong trận chiến, để từ đó anh ta có thể thu được lợi ích và thoát khỏi sự rắc rối do ba người này gây ra – nhưng anh ta không ngờ rằng tình hình lại phát triển theo hướng mà phe của Giang Hiến và Lý Hộ vệ giành được ưu thế hoàn toàn.

Dù kết quả này không hoàn toàn như ý anh ta, nhưng cũng coi là tốt nhất rồi.

Ngay cả khi Lý Hộ vệ và Quản sự đều bị đánh bại, anh ta cũng không dám động tới Giang Hiến một cách thiếu suy nghĩ.

Thứ nhất, trước khi Giang Hiến hành động, anh ta không biết rõ sức mạnh thực sự của người này là bao nhiêu. Nếu anh ta là một cao thủ đỉnh cao, anh ta sẽ không ngần ngại gì cả. Nhưng vì anh ta chỉ là một võ sĩ cấp độ thấp, nên anh ta không dám đơn giản xúc phạm Giang Hiến.

Thứ hai, anh ta luôn cảm thấy Giang Hiến rất bí ẩn; anh ta không biết người này còn giữ những bí mật gì nữa. Vì vậy, anh ta cũng không dám hành động một cách thiếu cân nhắc.

Tuy nhiên, điều khiến anh ta vẫn còn băn khoăn chính là loại bột thuốc mà Lý Hộ vệ sử dụng. Bởi vì loại bột thuốc đó đã khiến Quản sự ngã gục ngay lập tức, và tình trạng của Quản sự sau khi ngã cũng giống hệt như bốn đồng đội của anh ta trước đó, nên anh ta cho rằng loại bột thuốc này chắc chắn giống với loại mà Giang Hiến đã sử dụng trước đó.

Nhưng anh ta lại rất bối rối: Tại sao Lý Hộ vệ cũng không tránh khỏi việc hít phải một ít bột thuốc đó, nhưng không giống như Quản sự và bốn đồng đội trước đó mà ngã gục xuống đất, thì bây giờ vẫn ngồi yên lành trên mặt đất?

Phải chăng là do lượng thuốc anh ta hít vào ít hơn? Hay có lẽ Lý Hộ vệ đã sớm uống thuốc giải độc? Hoặc có thể loại bột thuốc này không có tác dụng gì đối với những người yếu đuối?

Nhưng nếu thực sự nó không có tác dụng gì đối với người yếu đuối, thì viên thuốc mà Quản sự đã uống cũng lẽ ra phải có tác dụng tương tự mới đúng.

Vậy nên, liệu có phải ban đầu Lý Hộ vệ không chắc chắn liệu loại bột thuốc này có hiệu quả hay không đối với Quản sự sau khi uống viên thuốc đó, và chỉ đến lúc sinh tử mới quyết định liều lĩnh thử xem sao?

Tuy nhiên, trong lòng anh ta lại nghiêng về khả năng Lý Hộ vệ đã sớm uống thuốc giải độc.

Vậy thì điều khiến anh ta băn khoăn là: Nếu Lý Hộ vệ thực sự đã uống thuốc giải độc từ trước, tại sao lại không sử dụng nó ngay từ đầu để kết thúc trận chiến một cách dễ dàng?

Hoặc có lẽ trước khi chiến đấu, anh ta hoàn toàn có cơ hội đánh bại Quản sự ngay từ đầu, nhưng Lý Hộ vệ lại không làm vậy.

Phải chăng là vì Lý Hộ vệ tin tưởng vào bản thân hoặc muốn thử đấu với Quản sự? Hay có lẽ giá trị của loại bột thuốc đó quá cao, không thể sử dụng một cách tùy tiện được?

Đối với những điều này, anh ta không có câu trả lời chính xác nào cả, và cũng không thể hiểu rõ lý do tại sao lại như vậy.

Trong tình huống hiện tại, điều khiến anh ta cảm thấy thoải mái hơn lại chính là Giang Hiến.

Anh ta không ngờ Giang Hiến sẽ ra tay ngay lập tức, và càng không ngờ sức mạnh võ công của Giang Hiến lại mạnh đến thế.

Anh ta cho rằng Giang Hiến có khả năng là người có võ công mạnh nhất trong số ba người họ, hoặc ít nhất cũng không kém hơn hai người kia, chắc chắn sẽ mạnh hơn mình.

Nhưng anh ta không ngờ rằng, chỉ qua một đòn tấn công của Giang Hiến vừa rồi, anh ta đã có thể nhận ra sức mạnh thực sự của Giang Hiến. Anh ta đoán rằng Giang Hiến có lẽ chỉ là một người bình thường tập luyện nhiều, hoặc chưa kể gì nữa, chỉ là một người mới bắt đầu học võ mà thôi.

Nếu không thế, độ chính xác khi bắn cung tên của cô ấy chắc chắn sẽ không thấp đến mức này, và lực đánh cũng sẽ không yếu ớt như vậy. Vì vậy, theo quan điểm của người đứng đầu nhóm này, hành động bất đắc dĩ của Giang Hiến thực ra lại làm lộ rõ sức mạnh võ nghệ của cô ấy. Hơn nữa, trước đó cô ấy đã trực tiếp sử dụng thuốc để đánh bại bốn đồng đội của anh ta; vì vậy, anh ta càng tin chắc rằng Giang Hiến chắc chắn không có nhiều kỹ năng thực sự, nên mới phải dùng phương pháp kiểm soát đối thủ thông qua thuốc men. Nghĩ đến điều này, người đứng đầu nhóm này liền cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Anh ta không hề biết rằng hành động của Giang Hiến thực chất chỉ là một ảo tưởng mà cô ấy cố tình dàn dựng trước mặt tất cả mọi người. Tất nhiên, anh ta cũng không thể nào ngờ rằng ở nơi như thế này, Giang Hiến lại cố ý giấu giếm sức mạnh của mình; dù cẩn thận đến đâu, anh ta cũng không thể nghĩ nhiều đến thế. Anh ta chỉ cho rằng đây là hành động bất đắc dĩ của Giang Hiến trong tình huống cô ấy phải cứu Lý Hộ vệ, nên mới buộc phải công khai sức mạnh võ nghệ của mình, để mọi người thấy được điểm yếu của mình. Ai cũng không muốn bị đối thủ coi thường, ai cũng không muốn xem thường đối thủ… Nhưng vào lúc này, người đứng đầu nhóm này lại hoàn toàn xem thường Giang Hiến.

1/1 0%