lore

Chương 280: Hòa Diệu ơi, một ngày nào đó bố sẽ dạy con cách sống đúng đắn.

3,775 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Hồ Diệu ôm chiếc cúp trong tay, lặng lẽ lắng nghe những lời của hiệu trưởng mà không hề phát ra tiếng động nào.

“Trong các cuộc thi quốc tế, có rất nhiều cao thủ. Những bài thi như hôm nay, ở cấp độ quốc tế chỉ được coi là những bài thi cơ bản mà thôi. Những học sinh của chúng ta từng tham gia thi ở nước ngoài, dù ở trong nước họ xếp hạng Toàn quốc nhất, nhưng ở sân chơi quốc tế, họ cũng chưa chắc đã vào được top mười.”

Hiệu trưởng cười buồn và lắc đầu, sau đó quay đầu nhìn Hồ Diệu và nói tiếp: “Cô Ho nhỏ ơi, bạn là học sinh duy nhất trong nhiều kỳ thi này luôn đạt điểm tuyệt đối và xếp hạng nhất. Tôi nghĩ bạn hoàn toàn có cơ hội vào được top mười.”

Trước đây, ông chỉ nghĩ rằng miễn là đạt được một vị trí nào đó trong cuộc thi quốc tế là được, dù là thứ hai hay thứ ba mươi cũng được. Nhưng sau khi kết quả thi hôm nay được công bố, ông nhận ra rằng sức mạnh của cô bé này thực sự mạnh hơn nhiều so với những gì ông tưởng tượng.

Việc đạt vị trí số một trên bảng xếp hạng quốc tế thì ông dám mơ tưởng, nhưng top mười… vẫn có thể hy vọng một chút. Biết đâu lại xuất hiện một phép màu nào đó chăng?

Hồ Diệu đứng bên lề đường; ánh đèn đỏ vẫn chưa tắt. Khi đếm ngược đến con số ba, cô ấy bỗng nghiêng đầu nhìn hiệu trưởng và nói một cách nghiêm túc: “Tôi nghĩ thầy có thể đặt mục tiêu một cách cụ thể hơn một chút.”

Hiệu trưởng ngạc nhiên một chút và không hiểu rõ ý cô ấy muốn nói gì.

Khi đèn xanh sáng lên, Hồ Diệu bước lên vỉa hè và nói một cách nhẹ nhàng: “Chẳng hạn, đạt vị trí số một.”

Hiệu trưởng tròn mắt, thật sự bị câu nói đơn giản nhưng đầy ý nghĩa của cô ấy làm cho sửng sốt trong năm giây, mới tỉnh táo lại và bước theo sau cô ấy.

Vị trí số một… một mục tiêu thật đáng sợ.

Hiệu trưởng nhìn bóng lưng của Hồ Diệu – người đang đi không nhanh cũng không chậm, lưng thẳng tắp, toát lên vẻ kiêu hãnh và tự tin tự nhiên.

Bỗng nhiên, trong lòng ông có một nguồn năng lượng dữ dội bùng cháy lên, như thể đã được khơi dậy vào khoảnh khắc này.

Có lẽ… ông có thể hy vọng một chút.

*

Sau khi trở về khách sạn, Hồ Diệu nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu thu dọn hành lý. Chuyến bay về thành phố S vào lúc bảy giờ tối, còn khoảng năm giờ nữa là đến giờ.

Lát nữa sẽ tập trung để đi đến sân bay.

Trong lúc chờ máy bay ở sân bay, Hồ Diệu tranh thủ mua một số quà tặng.

H

Sau khi mua xong quà tặng, thời gian vẫn còn rất sớm. Hồ Diệu đặt những thứ đó xuống bên chân, sau đó lấy tai nghe ra đeo vào và mở phần mềm nghe nhạc. Cô tìm bài hát của ban nhạc Phi Phàn Lệ Quán trong danh mục “Tôi Thích” và bật chế độ phát liên tục.

Lúc này, có một tin nhắn văn bản hiện lên.

Đó là tin nhắn từ một người không rõ danh tính, số điện thoại được ẩn đi.

“Chuyện ồn ào xảy ra tại triển lãm văn vật kinh thành, không phải do bạn gây ra chứ?”

Hồ Diệu vuốt ve mép mũi mình và nhanh chóng trả lời: “Đang đi học mà, làm sao có thời gian.”

Người không rõ danh tính: “……”

Người không rõ danh tính: “Tôi cũng đoán không phải bạn đâu, không giống phong cách của bạn.”

Hồ Diệu nhướng mày lên, bỗng nhiên thấy thú vị và trả lời: “Ồ, phong cách của tôi là gì vậy?”

Người không rõ danh tính: “Như người đi qua đám hoa mà không để lại dấu vết gì.”

Hồ Diệu: “Bạn học tiếng Việt với giáo viên nào vậy?”

Người không rõ danh tính: “?“

Hồ Diệu: “Nếu không có việc gì, hãy đọc sách nhiều hơn đi.”

Người không rõ danh tính: “Vớ vẩn, chỉ là một học sinh tiểu học thôi.”

Hồ Diệu: “Một ngày nào đó, bố sẽ dạy bạn cách sống đây.”

Người không rõ danh tính: “Tch.”

Hồ Diệu nhún môi, không muốn tiếp tục trò chuyện nữa, liền cất điện thoại vào túi và đội chiếc mũ áo hoodie lên đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vào lúc 9 giờ rưỡi, chiếc máy bay đã hạ cánh đúng giờ tại sân bay thành phố S. Hồ Diệu kéo theo vali và bắt đầu đi ra ngoài, đồng thời bật điện thoại lên.

Có vài cuộc gọi nhỡ và nhiều tin nhắn WeChat đang chờ được xem.

1/1 0%