Chương 205: Thành phố hoang tàn
Thường Sinh, cậu vẫn muốn trốn thoát sao? Nếu cậu không đầu hàng ngay bây giờ, thì đừng trách tôi không tiếc tay đâu.
Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn bất ngờ vang lên, khiến Thường Sinh và hai kẻ truy đuổi đều sững sờ.
“Là cậu sao?!”, Khi nhìn rõ khuôn mặt người nói chuyện, đôi mắt Thường Sinh bỗng nhiên tròn xoe lại, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên khuôn mặt.
“Đúng vậy, là tôi, Long Ngạo. Lâu lắm rồi không gặp nhau.” Long Ngạo mỉm cười và gọi Thường Sinh.
“Không thể… Cậu đã chết rồi mà, làm sao có thể còn sống được? Không… Chắc hẳn tôi đang ảo giác thôi…”
Ngay lập tức, Thường Sinh quay sang nói với Phượng Vũ: “Phượng Vũ, cậu mau đi đi… Nếu không, chúng ta sẽ không thể thoát ra được đâu.”
Thường Sinh vẫy tay, bảo Phượng Vũ phải rời đi ngay; anh không muốn Phượng Vũ bị liên lụy vào chuyện này.
“Hehe… Cậu nghĩ điều đó có thể xảy ra sao?” Giọng nói của Long Ngạo đầy châm biếm, “Cậu đã chết một lần rồi… Bây giờ, cậu không còn cơ hội tái sinh nữa đâu.”
“Trừ khi cậu sẵn lòng chấp nhận kiếp luân hồi… Nếu không, cậu sẽ mãi mãi không thể tái sinh… Kiếp này, cậu chỉ có thể sống như một linh hồn lạc lõng, không bao giờ được siêu thoát… Hãy chấp nhận số phận đi!”
Giọng nói của Long Ngạo lạnh lùng và đầy chế giễu.
“Không… Điều đó không thể… Tôi là Thường Sinh… Người mạnh nhất trong giới bán tiên… Ai dám giết tôi?!” Thường Sinh tỏ ra vô cùng phản kháng.
“Hehe… Nếu ai dám giết cậu, thì tôi sẽ giết họ! Dù cậu có danh tiếng đến đâu đi nữa… Hôm nay, tôi sẽ giết cậu!”
Nói xong, Long Ngạo vung tay phải lên, một viên thuốc linh bay thẳng về phía Thường Sinh và rơi thẳng vào miệng anh ta.
Ngay khi viên thuốc thần kỳ này rơi vào miệng của Thường Sinh, khuôn mặt anh ta lập tức trở nên nhợt nhạt không còn chút máu sắc nào, sau đó anh ta ngã gục xuống đất.
“Hừ!”, Long Ngạo phát ra tiếng cười lạnh lùng, bước tới và quỳ xuống.
Anh ta hung hãn nắm lấy cổ của Si Qing, ánh mắt đầy sự dữ tợn, nhìn thẳng vào mắt Si Qing.
Sau một lúc nhìn chằm chằm, anh ta từng từ nói: “Ngươi không phải thích chơi đùa với đàn ông sao? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi trải nghiệm thực sự là cái gì gọi là chơi đùa với đàn ông, xem ngươi giỏi đến mức nào!”
Trong lúc nói, Long Ngạo liền giơ tay lên và tát mạnh vào mặt Si Qing, khiến anh ta ngã xuống đất.
Khuôn mặt đẹp trai của Si Qing lập tức sưng tấy, hai má phồng lên.
“Bạch!”
Long Ngạo lại giơ tay lên và tát mạnh vào nửa kia của khuôn mặt Si Qing, khiến nửa kia khuôn mặt anh ta cũng đỏ bừng lên, máu bắt đầu chảy ra từ khóe miệng.
Cú tát này khiến Si Qing đau đớn đến mức toàn thân run rẩy, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu rơi từ trán xuống. Anh ta cố gắng vùng vẫy nhưng không thể cử động được chút nào.
“Thế nào, bây giờ ngươi có muốn ta đi không?”
Phượng Vũ nhìn Si Qing, khóe miệng nở nụ cười đẫm máu.
Si Qing đầy nước mắt, anh ta liên tục lắc đầu. Anh ta không ngờ rằng, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Long Ngạo đã trưởng thành nhanh đến thế, và thậm chí có thể dễ dàng đánh bại mình. Bây giờ, anh ta thậm chí không tin rằng Long Ngạo chính là Long Ngạo. Một Long Ngạo như vậy thật sự khiến anh ta ngạc nhiên.
“Nếu ngươi không muốn ta đi, thì đừng cản trở ta!” Long Ngạo cười lạnh, rồi đấm mạnh vào ngực Si Qing, khiến ngực anh ta lún sâu vào trong.
Si Qing lảo đảo, suýt ngã, nhưng anh ta reaksi nhanh chóng, dùng một tay che chặt lấy ngực mình.
Si Qing đau đớn kinh hoàng, nhìn Long Ngạo và thốt lên: “Ngươi... ngươi thực sự đã tiến lên đến giai đoạn đầu của Địa Tiên Cảnh rồi à!”
“Heh, không tồi chút nào… Bây giờ tôi đang ở cấp độ đầu tiên của Địa Tiên Cảnh; tôi sẽ giết hết lũ người đáng chết này để trả thù cho những đồng đội đã hy sinh của mình!”
Khi vừa nói xong, Long Ngạo bất ngờ lao về phía những kẻ mặc áo đen đó. Một nguồn sức mạnh dữ dội bỗng nhiên bùng phát từ trong cơ thể cô, và cô lao thẳng vào đám người đó.
Những kẻ mặc áo đen hoảng sợ và lập tức lùi lại; họ không ngờ rằng Long Ngạo lại mạnh mẽ đến thế.
“Công chúa Long Ngạo, xin đừng làm vậy! Bạn không thể đối đầu được với Thường Sinh đâu!” Một trong số họ vội vàng kêu lên khi thấy cô lao về phía họ.
Nghe thấy điều đó, Long Ngạo ngay lập tức dừng bước và nhìn chằm chằm vào người đó: “Lũ Thường Sinh kia chỉ là đồ vớ vẩn thôi… Hôm nay tôi sẽ cho các ngươi biết ai mới là vua thực sự của lục địa này!”
Vừa nói xong, cô lại lao thẳng về phía người đó. Dù Long Ngạo rất mạnh, nhưng vì cô chỉ là một cô gái, nên người đó ban đầu không coi cô ra gì. Tuy nhiên, khi nhìn thấy sức mạnh dữ dội của cô, khuôn mặt anh ta lập tức biến đổi.
“Không thể tin được… Công chúa Long Ngạo thật sự đã đạt đến cấp độ đầu tiên của Địa Tiên Cảnh sao? Làm sao có thể như vậy? Cô ấy đã chết rồi mà… Không được, phải ngay lập tức báo cho Thường Sinh biết chuyện này!” Người đó vội vàng quay người chạy về phía cổng thành.
“Muốn trốn à? Không đơn giản đâu…” Long Ngạo nói với vẻ lạnh lùng, túm lấy cổ người đó và ném anh ta thẳng về phía Thường Sinh; sau đó, cô cũng lao theo.
“Không…” Người đó kêu lên thảm thiết khi cơ thể mình va chạm mạnh vào Thường Sinh.
Tàn dư của phép thuật kia khiến hai tên lính nhỏ xung quanh bị thương nặng đến mức máu chảy khắp người.
Hai người cùng lúc ngã xuống đất; những thi thể nhũn nát kia liên tục co giật trên mặt đất, phát ra mùi hôi thối gây buồn nôn. Long Ngạo đạp lên những thi thể đó và dùng sức giẫm mạnh; chúng lập tức vỡ thành từng mảnh bụi rồi biến mất.
“Cô… đừng giết tôi!” – Lúc này, Thường Sinh nằm trên đất cuối cùng cũng lấy lại được chút lý trí. Anh ta vội vàng van xin; anh ta không muốn chết dưới tay Long Ngạo – điều đó thực sự quá oan ức. Hơn nữa, người phụ nữ này thật là độc ác và xảo quyệt, dám sử dụng những phương pháp tàn nhẫn như vậy để hành hạ mình… Thật là quá man rợ.
“Đừng giả vờ nữa! Lúc nãy cô đã khiến tôi sống không bằng chết; bây giờ lại giả vờ làm người tốt… Cô nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?” Long Ngạo lạnh lùng nhìn Thường Sinh, ánh mắt đầy khinh thường và ghê tởm.
Lúc này, cô thực sự muốn giết chết người đàn ông này… Nhưng khi nghĩ đến hình ảnh phong lưu, tự tin của Si Qing, lòng cô lại trở nên rối bời.
“Công chúa Long Ngạo ơi, xin hãy tha thứ cho tôi… Chỉ cần cô không giết tôi, tôi sẵn lòng làm bất cứ điều gì!” Thường Sinh vội vàng van xin.
“Bất cứ điều gì à?” Long Ngạo nhướng mày, nhìn anh ta một cách chế giễu.
“Vâng! Chỉ cần cô tha thứ cho tôi, tôi sẵn lòng trở thành nô lệ suốt đời của cô, sẵn lòng phục vụ cô mười, hai mươi năm… thậm chí ba mươi, bốn mươi năm nữa!” Thường Sinh vội vàng nói.
Chưa có truyện phù hợp.