Chương 196: Một thế giới khác biệt
Đứng trước cửa hang này, Thường Sinh cảm nhận được luồng khí này và không khỏi thở dài liên hồi.
Luồng khí ấy khiến anh ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, như một con kiến vậy; cảm giác đó khiến anh ta rất khó chịu.
Tuy nhiên, Thường Sinh không từ bỏ. Anh ta tin rằng có lẽ cửa vào của cái hang bí ẩn này chính là ngay trước mắt mình. Nghĩ đến điều đó, anh ta lập tức lao sâu vào bên trong hang.
Khi tiếp tục đi sâu hơn, dáng vẻ của anh ta càng lúc càng nhỏ lại, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong bóng tối của hang, như thể chưa bao giờ xuất hiện ở đây vậy.
“Ào ủ…!” Đúng lúc đó, bên ngoài hang bỗng nhiên vang lên một tiếng kêu thét chói tai – đó là tiếng gầm thét của một con thú, dường như đang gọi các “vua” của loài rắn này.
Nghe thấy tiếng đó, tất cả những con rắn đó đều quay người rời khỏi hang và lao về phía nguồn tiếng kêu. Chỉ trong chốc lát, chúng đã biến mất hết, còn những con rắn còn lại thì tiếp tục canh gác bên ngoài hang, như những vệ sĩ vậy.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Thường Sinh biết rằng những con rắn này chính là “vua” của cái hang này.
Nghĩ đến đây, anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì với sự bảo vệ của những con rắn này, anh ta cũng sẽ an toàn hơn nhiều.
Không dừng lại một chút nào, Thường Sinh tiếp tục tiến sâu vào bên trong hang, bởi vì anh ta biết rằng nơi đây chắc chắn đầy rẫy nguy hiểm. Hơn nữa, anh ta cũng rất tò mò muốn biết rằng bên trong hang có cái gì mà lại thu hút được nhiều con rắn đến vậy?!
“Xoạt xoạt xoạt!!!”
Rất nhanh sau đó, Thường Sinh đã vượt qua hàng loạt thung lũng và cuối cùng đến một thung lũng rộng lớn, có diện tích lên đến hàng trăm cây số vuông. Xung quanh thung lũng này còn có vô số hang động, bên trong những hang động ấy liên tục phát ra ánh sáng rực rỡ, toát ra nguồn năng lượng mạnh mẽ, và từ đó tỏa ra một áp lực hùng hậu.
Cảm nhận được nguồn năng lượng này, Thường Sinh nhắm mắt lại và thốt lên: “Đây… đây là cái gì vậy?”
“Ôi trời…”
Bỗng nhiên, đôi mắt của Thường Sinh tròn xoe lên, với biểu cảm như thể vừa thấy ma vậy.
Bởi vì năng lượng từ những hang động xung quanh thung lũng này hoàn toàn giống hệt với năng lượng bên trong cơ thể anh ta!
Thường Sinh không thể tin được; anh ta cảm thấy rằng năng lượng trên người mình và năng lượng trong thung lũng này giống hệt nhau.
Nghĩa là… những hang động này thực sự rất kỳ diệu; chúng có liên quan gì đến năng lượng của anh ta?!
Không thể nào được…
Miệng Thường Sinh há hốc ra đến nỗi có thể chứa được một quả trứng.
Mặc dù năng lượng phát ra từ những hang động này rất giống với năng lượng bên trong cơ thể anh ta, nhưng chúng lại hoàn toàn không có bất kỳ mối liên hệ nào cả.
Bởi vì khí chất của những năng lượng này rất xa lạ, và anh ta chưa bao giờ cảm nhận thấy điều tương tự trước đây.
Nhưng bây giờ, năng lượng bên trong cơ thể anh ta lại giống hệt với khí chất từ những hang động này… Chẳng lẽ… những hang động này do chủ nhân của cái hang này tạo ra?!
Không thể nào… Làm sao có chuyện như vậy được?!
Đầu óc Thường Sinh quay cuồng, anh ta nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng vẫn không thể hiểu nổi.
Anh ta cảm thấy rằng chủ nhân của cái hang này có lẽ mạnh mẽ hơn người già kia hàng trăm lần; nếu không, năng lượng bên trong cơ thể anh ta sẽ không giống như vậy đâu.
Chẳng lẽ anh ta thực sự là một con rồng khổng lồ sao?
Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Thường Sinh. Nếu anh ta thực sự là một con rồng, thì sức mạnh của anh ta quả thật đáng sợ quá…
Nếu đúng như vậy, thì chủ nhân của cái hang này thực sự quá mạnh mẽ… Sức mạnh của họ thực sự lớn lao đến mức nào nhỉ?!
Nghĩ đến điều này, trái tim Thường Sinh bắt đầu đập thình thịch.
Nếu người này thực sự là một sinh vật đáng sợ như vậy, thì liệu anh ta có thể đối đầu với họ được không?!
Thường Sinh cảm thấy hơi khó thở và trở nên hết sức hồi hộp.
Vào lúc này, tiếng gầm của một con hổ đen lại vang lên… Tiếng gầm ấy giống như đến từ địa ngục, u ám và đáng sợ, mang theo một hương vị lạnh lẽo.
Con hổ dữ này có thân hình cực kỳ to lớn, lớn hơn cả con rắn vua mà họ đã gặp trước đó, toàn thân nó toát ra một luồng khí tức đáng sợ, như thể một con quái thú cổ xưa vừa xuất hiện trên thế giới này vậy, khiến người ta không khỏi cảm thấy e ngại.
Trên lưng con hổ dữ này còn mọc thêm chín cái đuôi, trông rất sống động và đẹp đẽ, khiến người ta phải ngạc nhiên.
Ngồi trên lưng con hổ dữ là một người phụ nữ, với thân hình gợi cảm, mặc bộ đồ ôm sát màu đen, hai bầu ngực trắng muốt của cô ấy hiện rõ qua lớp vải, khiến người ta không thể rời mắt được.
Nhìn thấy người phụ nữ này, khuôn mặt của Thường Sinh bỗng thay đổi.
Bởi vì người phụ nữ này chính là con rắn xinh đẹp thuộc tộc nữ yêu vừa tấn công anh ta!
Đúng vậy, đây chính là người phụ nữ đã tấn công anh ta lúc nãy, và sức mạnh của cô ấy còn mạnh hơn anh ta rất nhiều.
Nhưng bây giờ cô ấy lại xuất hiện ở thung lũng này… Cô ấy đến đây để làm gì?
Chẳng lẽ cô ấy không biết thung lũng này cực kỳ nguy hiểm sao?! Chẳng lẽ cô ấy muốn tự tử à?!
Phải thừa nhận rằng, trong môi trường như thế này, người phụ nữ này thật sự rất nguy hiểm; nếu gặp phải những con rắn khác, cô ấy chắc chắn sẽ không thể sống sót, thậm chí còn có nguy cơ mất mạng nữa.
Nghĩ đến điều này, nhịp tim của Thường Sinh lại bắt đầu đập nhanh hơn.
Đúng lúc đó, tiếng vang của hàng chục con rắn lao vút vang lên.
Từ sâu thung lũng, liên tục có những bóng dáng lao về phía Thường Sinh.
Anh ta nhìn ngay ra rằng những con rắn này không phải là loài rắn bình thường, mà là những con rắn linh thiêng với lớp vảy sắc bén và móng vuốt cứng như thép; chỉ cần một cái cắn thôi cũng có thể xé nát thép.
Mỗi con trong số những con rắn này đều mạnh mẽ hơn nhiều so với những con rắn bình thường, và khí tức toát ra từ chúng càng thêm đáng sợ.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Thường Sinh lập tức cau mày.
Làm thế nào mà những con rắn này lại xuất hiện được?! Trước đây chúng không phải đã bị kiềm chế sao? Tại sao chúng lại có thể thoát ra được?!
Chẳng lẽ, chủ nhân của hang động này đã thả chúng ra sao?!
Nghĩ đến khả năng đó, Thường Sinh cảm thấy tim mình đập thình thịch, như thể đang bị dao cắt vậy.
Nếu thực sự như vậy, vậy thì chủ nhân của hang động này phải đáng sợ đến mức nào?! Đây là điều mà Thường Sinh không dám tưởng tượng nổi. Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có cơ hội gặp phải chuyện như thế này. Nhưng bây giờ, anh ta đã không còn thời gian để suy nghĩ nữa; bởi vì theo anh ta, những con rắn linh này đều xuất hiện từ trong hang động này. Nếu chủ nhân của hang động cho phép chúng thoát ra ngoài, anh ta buộc phải giết chúng ngay lập tức. Nghĩ đến đây, anh ta quyết tâm hành động, tiêu diệt tất cả những con rắn linh đó, không được để chúng thoát ra ngoài. Bởi vì nếu chúng ra ngoài, tất cả các người tu luyện trên lục địa Hoa Hạ sẽ gặp nguy hiểm. Hơn nữa, lúc đó, anh ta cũng sẽ gặp rất nhiều rắc rối; có thể sẽ bị các cao thủ trong giới tu luyện Hoa Hạ vây công, và hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Nghĩ đến những điều này, Thường Sinh không khỏi nắm chặt lòng bàn tay mình, lòng tràn ngập cơn giận dữ. Còn những con rắn linh này, sau khi nhận thấy ý đồ giết chóc của Thường Sinh, chúng đều hướng ánh mắt về phía anh ta. Trong mắt mỗi con rắn, đều lộ ra ánh mắt hung ác, và sức mạnh của chúng cũng lập tức đạt đến đỉnh cao; một luồng khí hùng mạnh bùng phát ra từ chúng, cuốn thẳng về phía Thường Sinh. Dưới sự bao phủ của luồng khí mạnh mẽ này, tốc độ di chuyển của chúng càng trở nên nhanh đến đáng sợ; chỉ trong chốc lát, chúng đã xuất hiện ngay trước mặt Thường Sinh. “Gầm!” Kèm theo tiếng gầm thét đầy giận dữ, những con rắn linh này lao về phía Thường Sinh và tấn công anh ta một cách điên cuồng. Nhìn những con rắn đang lao về phía mình, Thường Sinh nhắm mắt lại, ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng hiện lên nụ cười đáng sợ.
Chưa có truyện phù hợp.