Chương 173: Những ác quỷ lướt qua đường
Thường Sinh Giết chết chủ nhân của Điện Hỏa Vân, vết thương trong lòng cuối cùng cũng được lành lại, và anh ta không dừng lại mà lập tức rời đi.
Tuy nhiên, khi quay trở lại, Thường Sinh tình cờ đi ngang qua khu vực Quỷ Địa – nơi chiến tranh đang lan rộng khắp nơi.
“Hahaha! Quỷ Địa à, hôm nay cũng đến ngày của các ngươi rồi đấy! Hahaha!”
Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Thường Sinh bật cười điên cuồng.
“Hừ! Ngươi nghĩ chỉ có một mình ngươi là đủ sức chống lại cuộc tấn công của chúng ta sao?”
Những con quỷ nhìn thấy Thường Sinh liền la ó tức giận.
“Phụt! Những kẻ nhỏ bé như các ngươi, dám đối đầu với ta sao?”
“Thường Sinh, ngươi thực sự tin rằng mình có thể đánh bại liên quân quỷ tộc sao?”
“Liên quân quỷ tộc ạ, các ngươi tốt hơn hết là rút lui ngay đi! Nếu không, sau này bị bao vây thì sẽ không thoát ra được đâu.”
“Thường Sinh, ngươi không nghĩ rằng chỉ một trận chiến nhỏ như thế này là đủ để ngăn cản chúng ta sao? Thật là naiv…”
Nhiều cao thủ khác nhau la ó dữ dội nhằm vào Thường Sinh.
Thường Lạnh Thực lạnh lùng nhìn những người xung quanh: “Ha! Liên quân quỷ tộc thì sao chứ? Chỉ cần tiêu diệt các ngươi, dù phải san phẳng cả thành phố này cũng chẳng sao cả.”
“Hehe! Thường Sinh, ngươi thật là quá naiv… Ngươi nghĩ chúng ta sẽ sợ chết sao? Ngươi nghĩ chúng ta sẽ bỏ chạy sao? Ngươi thực sự nghĩ rằng những lời đe dọa của ngươi có thể làm chúng ta sợ hãi sao? Chúng ta không chỉ không sợ hãi những lời đe dọa đó, mà còn sẽ giết chết ngươi.”
“Đúng vậy, Thường Sinh–and hôm nay, chính là ngày ngươi chết!”
Nhiều cao thủ cùng lúc hét lên, rồi lần lượt triệu hồi pháp bảo và tấn công Thường Sinh.
“Hừ! Nếu đã muốn chết, thì ta sẽ đáp ứng mong muốn của các ngươi!”
Thường Sinh hét lớn, lao về phía đám đông.
Nhiều cao thủ cùng lúc xuất hiện, sử dụng pháp bảo để tấn công Thường Sinh.
Dù Thường Sinh có sức mạnh lớn, nhưng đối mặt với một nhóm cao thủ đạt đến cấp độ Quỷ Hoàng, anh ta dường như không thể giành chiến thắng trong chốc lát.
“Hahaha, Thường Sinh, rốt cuộc thì ngươi cũng không phải đối thủ của chúng ta! Ngày tận thế của ngươi đã đến rồi.” Một vị Quỷ Hoàng có cái đầu to lớn cười ha hả nói. Những người khác cũng bắt đầu cười theo.
Trong mắt Thường Sinh lấp lánh ánh giận dữ: “Thật sao? Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết rằng trên trời còn có trời cao hơn, ngoài con người còn có những kẻ mạnh mẽ hơn!”
Ngay khi câu nói vang lên, Thường Sinh vung hai quyền mạnh mẽ; hàng trăm cú đấm liên tiếp được tung ra, đập mạnh vào những vị Quỷ Hoàng mạnh nhất kia.
“Bam! Bam! Bam!” Những tiếng đập vang lên liên tục; Thường Sinh thực sự đã đẩy hàng chục vị Quỷ Hoàng kia bay đi xa.
“Ah!” Tiếng kêu thảm thiết vang khắp bầu trời. Gần như đồng thời, một quyền của Thường Sinh đã phá vỡ phòng thủ của những vị Quỷ Hoàng kia; một cái tát mạnh mẽ đã làm nát ngực một vị Quỷ Hoàng, biến nó thành thịt nát. Những vị Quỷ Hoàng còn lại lập tức hoảng loạn, liều lĩnh sử dụng phép thuật, nhưng trước sức mạnh của Thường Sinh, tất cả đều vô ích.
“Thường Sinh, chúng tôi đầu hàng!” Một vị Quỷ Hoàng hét lên.
“Xin lỗi, đã quá muộn rồi!” Thường Sinh nói xong, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt người đó và đánh bay hắn. Sau đó, hắn quay đầu về phía bên kia và tiếp tục lao tới, tiếp tục giết chóc. Chỉ trong vòng mười vài giây, Thường Sinh đã giết chết hai ba mươi vị Quỷ Hoàng mạnh nhất; trong số đó, hơn mười người mới vừa đạt đến cấp độ Quỷ Hoàng và hoàn toàn không có khả năng chiến đấu. Nhìn thấy Thường Sinh đè bẹp mọi người như vậy, những vị Quỷ Hoàng kia đã sợ hãi đến mức run rẩy.
“Thường Sinh, xin hãy tha thứ cho tôi! Tôi sẵn lòng trở thành nô lệ của ngài, từ nay về sau luôn phục vụ ngài, không bao giờ phản bội!” Một vị Quỷ Hoàng kia khóc lóc van xin.
“Thường Sinh~, tôi biết mình đã sai rồi, xin hãy tha thứ cho tôi…”
“Tôi sẵn lòng làm tất cả mọi việc vì ngài! Chỉ cần ngài tha thứ cho tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì!” Một cao thủ Quỷ Hoàng khóc lóc kêu cầu.
“Anh Thường Sinh ơi, em cũng sẵn lòng làm tất cả mọi việc, xin hãy tha thứ cho em!”
“Anh Thường Sinh ơi, em đầu hàng rồi… Từ nay trở đi, loài người chính là chủ nhân của chúng ta!”
Nhiều cao thủ Quỷ Hoàng liên tục van xin.
Nhưng khi thấy họ van xin như vậy, Thường Sinh không hề nao núng chút nào. Anh ta bước tới trước mặt một cao thủ Quỷ Hoàng và hỏi: “Nói đi, tên ngươi là gì?”
“Tên tôi là Trần Thiên Minh… Tôi là một linh hồn người đã trở thành Quỷ Hoàng… Tôi sẵn lòng làm tất cả mọi việc vì ngài, chỉ cần ngài tha thứ cho tôi… Tôi còn có thể tiết lộ cho ngài một số bí mật nữa.”
“Nói đi.” Thường Lạnh Thực ra lệnh.
Trần Thiên Minh run rẩy và đáp: “Tôi sẽ nói cho ngài biết tên mình… Tên tôi là Trần Thiên Minh.”
“Tên ngươi thật ý nghĩa…” Thường Sinh mỉm cười và tiếp tục hỏi: “Ngươi có từng nghe về ‘Điện Huyết Ma’ chưa?”
“Điện Huyết Ma ạ? Tôi đã nghe qua.”
Trần Thiên Minh gật đầu.
“Vậy thì ngươi hẳn biết chủ nhân của Điện Huyết Ma là ai phải không?” Thường Sinh hỏi tiếp.
“Không biết… Tôi chỉ nghe nói đến họ, nhưng chưa bao giờ gặp mặt.” Trần Thiên Minh lắc đầu.
“Điện Huyết Ma đã khiến tôi phải phiền lòng… Họ sẽ phải trả giá đắt cho hành động của mình!” Thường Sinh nói.
“Tôi đã nghe nói về điều đó…” Trần Thiên Minh do dự một chút rồi tiếp tục: “Điện Huyết Ma đã từng khiêu khích một người tên là Quỷ Vương… Sức mạnh của Điện Huyết Ma gần đây bị tiêu diệt… Chính là do Quỷ Vương đó làm.”
“Quỷ Vương à? Ha ha… Bây giờ hắn ở đâu?” Thường Sinh hỏi.
“Không biết… Có vẻ như hắn không còn ở trong thành phố này nữa… Tôi chỉ biết hắn là chủ nhân của thành phố này.” Trần Thiên Minh trả lời.
“Ừm… Số phận của các ngươi chỉ có thể là cái chết mà thôi…” Nói xong, Thường Sinh giơ nắm đấm và lao về phía Trần Thiên Minh… Một luồng năng lượng kinh hoàng bùng phát, và Trần Thiên Minh lập tức bị giết chết.
“Không, mạng sống của tôi không đáng giá gì cả; tôi có thể hy sinh mạng mình để cứu người khác, nhưng các đồng đội của chúng ta thì không được! Nếu chúng ta chết đi, họ sẽ ra sao đây? Tôi không thể chết, tôi phải sống!”
Những con quỷ hoàng khác thấy vậy đều sợ hãi đến mức không còn biết làm gì nữa; tất cả đều cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích thôi… Cuối cùng, chúng vẫn không thể thoát khỏi những đòn tấn công của Thường Sinh.
“Chen Tiên Minh! Kể cả các ngươi nữa! Nếu các ngươi chết, đó là vì sự tham lam của các ngươi… Vì thế mà các ngươi mới bị người khác giết chết.”
Thường Lạnh Thực lạnh lùng nhìn những kẻ võ sĩ đã bị mình tiêu diệt, rồi thở dài trong lòng… Chúng thật sự quá tham lam… Để đạt được lợi ích, chúng sẵn sàng giết chóc loài người… Chúng không biết mình đang làm gì sao?!
Nếu như chúng không tấn công loài người, có lẽ những kẻ võ sĩ này cũng sẽ không chết.
Lúc này, lại có vài kẻ võ sĩ lao về phía Thường Sinh.
“Bùm!” Quyền đánh của Thường Sinh khiến những kẻ đó bị đẩy bay xa. Những con quỷ bị Thường Sinh làm thương cũng lập tức bỏ chạy khắp nơi, và chỉ trong chốc lát, chúng đã biến mất không dấu vết.
“Hừ… Các ngươi muốn giết tôi phải không? Nếu dám, thì hãy ở lại đây đi… Cũng chẳng có gì to tát đâu!” Thường Lạnh Thực cười nói.
“Thường Sinh, đừng kiêu ngạo quá… Ngươi nghĩ thế giới này chỉ thuộc về mình à?” Lúc này, một giọng nói u ám vang lên; một người mặc áo choàng đen từ trên trời bay xuống.
Người đó trông có vẻ yếu đuối, nhưng khí chất toát ra từ người họ lại là của một cao thủ cấp bậc quỷ hoàng… Hơn nữa, trên người họ còn toát ra một luồng khí sát nhẹn mãnh liệt.
“Đó là Quỷ Vương…”
Chưa có truyện phù hợp.