Chương 239: 236, Đừng đặt hàng nữa
Ý thức của Lăng Tiêu dần trở lại trong một biển hỗn mang. Cơ thể anh như đang nổi trên bóng tối vô tận; chỉ có tiếng gió rít gào và tiếng tim mình đập là vang lên bên tai. Khi anh mở mắt ra lần nữa, trước mắt là ánh sáng mờ ảo, không khí tràn ngập mùi ẩm ướt và hương thối của sự phân hủy.
“Đây là nơi nào?” Anh thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian trống trải. Anh từ từ ngồd dậy và nhận ra mình đang nằm trên một con hành lang đá hẹp.
Vách hành lang phủ đầy rêu xanh và vết nứt; thỉnh thoảng còn xuất hiện những ký tự kỳ lạ, giống như những chữ viết cổ xưa. Phía trên đầu, một chiếc đèn ma thuật mờ ảo phát ra ánh sáng yếu ớt, chiếu sáng một khu vực nhỏ xung quanh.
Lăng Tiêu vùng vẫy đứng dậy; cơ thể anh còn khá yếu, nhưng ý thức vẫn minh mẫn. Anh nhìn quanh và nhận ra mình đang ở trong một mê cung khổng lồ.
Ở cuối hành lang là một cánh cửa đá bị mở nửa chừng; trên cửa khắc đầy những họa tiết phức tạp, trông giống như những lời chú thuật cổ xưa. “Tại sao tôi lại ở đây?”
Anh cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra, nhưng ký ức của mình dường như như những mảnh giấy rách, chỉ còn sót lại vài đoạn rời rạc. Anh nhớ mình từng là một nhà thám hiểm bình thường, luôn tìm kiếm “Mê cung Địa Cung” huyền thoại – nơi được cho là ẩn chứa những kho báu vô tận và những bí mật cổ xưa.
Tuy nhiên, trong một lần thám hiểm, anh vô tình kích hoạt một cơ chế bí mật và sau đó đã mất đi ý thức.
“Liệu tôi thực sự đã đến đây?” Trong lòng Lăng Tiêu tràn ngập sự nghi ngờ và lo lắng.
Anh hít một hơi thật sâu và bước về phía cánh cửa đá. Cánh cửa không được khóa; anh nhẹ nhàng đẩy vào và cánh cửa liền mở ra với tiếng kêu “kheo”.
Một luồng gió lạnh buốt thổi vào từ phía sau cánh cửa, khiến anh không khỏi run rẩy. Phía sau cánh cửa là một quảng trường hình tròn lớn, xung quanh được bao quanh bởi nhiều hành lang khác, dường như đây chính là trung tâm của mê cung này.
Ở giữa quảng trường là một bàn thờ bằng đá, trên đó khắc đầy những ký tự bí ẩn, trông giống như một nơi thờ cúng cổ xưa. “Có vẻ như tôi phải tiếp tục tiến về phía trước.”
Lăng Tiêu thì thầm, siết chặt con dao găm trong tay – đó là vũ khí duy nhất mà anh có thể dựa vào. Chính lúc đó, một tiếng gầm rú trầm thấp vang lên từ phía cuối hành lang.
Lăng Tiêu vội vàng quay đầu lại và thấy một bóng dáng khổng lồ đang từ bóng tối bước tới. Đó là một con quái vật cao khoảng hai mét, toàn thân phủ đầy vảy dày, đôi mắt nh
“Tôi là Lăng Tiêu, một nhà thám hiểm vô tình xâm nhập vào nơi này,” Lăng Tiêu trả lời, giọng anh run rẩy một chút.
“Nơi đây là lãnh địa của tôi, những kẻ ngoại lai phải chết!” Con quái vật vung chiếc rìu chiến, lao về phía Lăng Tiêu. Trong lòng Lăng Tiêu, tim anh se lại; anh biết mình phải chiến đấu, nếu không sẽ chết ngay tại đây. Anh nhanh chóng tránh khỏi các đòn tấn công của con quái vật, vung lưỡi dao trong tay và đâm vào chân nó.
Con quái vật gầm thét đau đớn, nhưng nó không dừng lại, mà càng hung hãn hơn khi vung chiếc rìu chiến. Lăng Tiêu chỉ có thể liên tục trốn tránh và tìm cơ hội để phản công.
Sau một trận chiến ác liệt, Lăng Tiêu cuối cùng đã tìm ra điểm yếu của con quái vật. Khi con quái vật đang vung rìu chiến, anh bất ngờ nhảy lên và đâm lưỡi dao vào cổ nó.
Con quái vật phát ra tiếng kêu thảm thiết, sau đó từ từ ngã xuống, không cử động được nữa. “Hừ…” Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, lau đi những giọt mồ hôi trên trán. Anh tiến đến bên cạnh xác con quái vật và nhận thấy trên người nó có những ký hiệu kỳ lạ.
Anh quan sát chúng một lúc, bỗng nhiên phát hiện ra một trong những ký hiệu đó đang phát ra ánh sáng yếu ớt. Anh chạm vào nó, và ký hiệu lập tức sáng lên; sau đó, một luồng ánh sáng xuyên vào cơ thể anh.
“Đây là cái gì?” Lăng Tiêu cảm nhận thấy một nguồn năng lượng ấm áp đang chảy trong cơ thể mình, như thể có thứ gì đó đang được đưa vào người anh.
Anh thử kiểm soát nguồn năng lượng này và nhận ra mình có thể cảm nhận được những “khí chất” xung quanh. Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, và nhanh chóng tìm thấy một chiếc hòm kho báu ẩn náu trong hành lang. “Có vẻ như đây là một loại cơ chế thưởng phạt,” Lăng Tiêu nghĩ thầm.
Anh nhanh chóng tiến đến bên cạnh chiếc hòm kho báu và mở nó ra thật cẩn thận. Bên trong hòm chứa một thanh kiếm ngắn có hình dáng cổ điển, trên thân kiếm có khắc những ký hiệu giống hệt những ký hiệu trên người con quái vật.
Anh cầm lấy thanh kiếm và cảm nhận được một nguồn sức mạnh lớn lan tỏa từ thân kiếm, như thể thanh kiếm này có một mối liên kết kỳ diệu nào đó với anh. “Chắc hẳn thanh kiếm này sẽ giúp tôi sống sót tốt hơn ở nơi này,” Lăng Tiêu nghĩ.
Anh cài thanh kiếm vào thắt lưng và tiếp tục đi sâu vào hành lang. Anh không biết hang động này rộng lớn đến mức nào, cũng không biết liệu mình có tìm thấy lối ra hay không. Nhưng anh biết rằng, chỉ có bằng cách tiếp tục khám phá và chiến đấu, anh mới có thể tìm thấy hy vọng sống só
“Hy vọng đây không phải là con đường bế tắc.” Lăng Tiêu thì thầm, rồi đột nhiên dừng bước lại. Từ hành lang phía trước vang lên những tiếng gầm rú trầm thấp, đầy giận dữ và khát khao.
Trái tim Lăng Tiêu bỗng nặng nề; anh biết một trận chiến mới sắp bắt đầu. Anh siết chặt thanh kiếm ngắn trong tay và từ từ tiến lên. Ở cuối hành lang là một hang động khổng lồ, bầu không khí bên trong đó nồng nàn mùi hôi thối buồn nôn. Lăng Tiêu nhăn mày nhưng vẫn can đảm bước vào.
Giữa lòng hang, một bóng dáng khổng lồ đang cúi xuống đất; đôi mắt của nó phát ra ánh sáng đỏ thắm, như hai ngọn lửa đang cháy rực.
Đó là một con nhện khổng lồ, thân nó rộng đến hai mét, tám cái chân đều đầy gai nhọn, trông vô cùng hung dữ. “Chết tiệt, đây rốt cuộc là quái vật gì vậy?”
Lăng Tiêu tự mình chửi thầm, nhưng anh biết bây giờ không phải lúc để than phiền. Con nhện dường như đã nhận ra sự hiện diện của anh, từ từ ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào anh bằng đôi mắt đỏ thắm đó.
Nó phát ra tiếng gầm rú trầm thấp, sau đó lao về phía anh. Lăng Tiêu nhanh chóng reaksi, vung thanh kiếm đâm thẳng vào đầu con nhện. Lưỡi dao sắc bén dễ dàng xuyên qua lớp vỏ ngoài của nó, nhưng con nhện dường như không hề quan tâm; tám cái chân của nó vung mạnh, đánh bay Lăng Tiêu.
“Bang!” Lăng Tiêu va mạnh vào vách đá, cơn đau khiến anh gần như không thể thở được. Anh vật lộn đứng dậy và thấy con nhện đang từ từ tiến về phía mình, mỗi bước đi đều trở nên nặng nề. “Không thể bỏ cuộc!” Lăng Tiêu cắn răng và lại vung thanh kiếm lên.
Anh tận dụng độ chậm của con nhện để liên tục tránh các đòn tấn công của nó, đồng thời tìm cơ hội để phản công. Mỗi lần thanh kiếm đâm vào người con nhện, máu tươi đều bắn ra, nhưng con nhện vẫn kiên cường chiến đấu. Cuối cùng, trong một cuộc đối đầu ác liệt, Lăng Tiêu tìm được cơ hội, anh dùng hết sức đâm thanh kiếm vào bụng con nhện rồi vung mạnh. Con nhện phát ra tiếng kêu thảm thiết, cơ thể bắt đầu co giật.
Cuối cùng, nó ngã xuống đất, không còn nhúc nhích nữa. “Hừ…” Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, ngồi sụp xuống đất. Anh cảm thấy mệt mỏi vô cùng, nhưng trong lòng lại tràn ngập cảm giác thành tựu.
Anh đi đến bên cạnh xác con nhện và phát hiện ra một ký hiệu phát sáng trên bụng nó. Anh chạm vào nó, và ký hiệu lập tức sáng lên; sau đó, một luồng ánh sáng xuyên vào cơ thể anh.
“Lại là loại sức mạnh này…” Lăng Tiêu cảm thấy cơ thể mình trở nên mạnh mẽ hơn, như thể mọi mệt mỏi vừa r
Ở góc khuất có một bệ đá, trên đó đặt một cuộn giấy cổ xưa. Lăng Tiêu cẩn thận nhấc cuộn giấy lên và mở ra; trên đó viết đầy những ký tự và hình vẽ kỳ lạ.
“Đây là cái gì vậy?” Lăng Tiêu nhíu mày, nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng những ký tự trên cuộn giấy dường như có mối liên hệ với những biểu tượng mà anh đã từng thấy trước đó. Anh quan sát kỹ lưỡng một lúc, rồi bỗng phát hiện ra một hình vẽ trên cuộn giấy giống hệt thanh kiếm ngắn trong tay mình.
Trong lòng anh chợt lóe lên ý nghĩ, anh đặt thanh kiếm lên cuộn giấy; ngay lập tức, thanh kiếm phát ra ánh sáng, và những ký tự trên cuộn giấy cũng bắt đầu nhấp nháy. “Chẳng lẽ đây là một manh mối gì đó sao?”
Lăng Tiêu suy nghĩ trong lòng. Anh quan sát kỹ lưỡng một lúc, và phát hiện ra có một mũi tên trên cuộn giấy chỉ về phía bên kia hang động. Anh mừng rỡ và lập tức đi theo hướng mũi tên đó.
Lăng Tiêu đi qua hang động và đến trước một cánh cửa đá khổng lồ. Trên cánh cửa đá được khắc đầy những ký hiệu phức tạp, trông rất cổ xưa và bí ẩn. Anh quan sát kỹ lưỡng một lúc, và nhận ra rằng những ký hiệu này rất giống với những ký tự trên cuộn giấy.
“Có vẻ như, cánh cửa này chính là nơi mà cuộn giấy đang chỉ đến.” Lăng Tiêu nghĩ trong lòng. Anh đặt thanh kiếm lên cánh cửa đá; ngay lập tức, thanh kiếm lại phát ra ánh sáng, và những ký hiệu trên cánh cửa cũng bắt đầu nhấp nháy. Một tiếng động ầm ầm vang lên, và cánh cửa đá từ từ mở ra.
“Hừ…” Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, anh cẩn thận bước vào bên trong và phát hiện ra mình đang ở trong một di tích khổng lồ.
Di tích này toát lên một không khí cổ xưa; các bức tường đá xung quanh đều được khắc đầy những hình vẽ và ký tự, như thể đang kể lại một câu chuyện lịch sử xa xưa. Ở giữa là một bàn thờ lớn, trên đó đặt một quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng yếu ớt. “Đây là cái gì vậy?” Lăng Tiêu tiến lại gần và chạm vào quả cầu thủy tinh.
Quả cầu thủy tinh lập tức phát ra ánh sáng, và sau đó những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trước mắt anh.
Ánh sáng từ quả cầu thủy tinh càng lúc càng sáng chói; Lăng Tiêu bị những hình ảnh này thu hút một cách sâu sắc.
Trong những hình ảnh đó, một chủng tộc cổ xưa đang tổ chức một nghi lễ trang trọng. Da của họ có màu xanh kỳ lạ, đôi mắt họ lấp lánh ánh sáng trí tuệ. Họ xoay quanh quả cầu thủy tinh, ngân nga những lời thần chú cổ xưa,
Cơ thể anh ta run rẩy nhẹ, dường như đang cộng hưởng với một nguồn sức mạnh cổ xưa nào đó.
Hình ảnh dần trở nên mờ ảo, ánh sáng của quả cầu pha lê cũng yếu dần đi. Lăng Tiêu cảm thấy ý thức mình đang được kéo trở lại thực tại; anh từ từ mở mắt và nhận ra mình vẫn đứng trước bàn thờ. “Đây là nguồn sức mạnh gì vậy?”
Lăng Tiêu thì thầm, lòng tràn ngập sự hoài nghi và kính sợ. Anh đặt tay lên quả cầu pha lê và cảm nhận được một nguồn năng lượng ấm áp và mạnh mẽ đang chảy trong cơ thể mình. Nguồn năng lượng này khác biệt so với những gì anh đã từng có trước đây; nó thuần khiết hơn nhiều, dường như có thể thanh tẩy mọi điều xấu xa.
“Có vẻ như, quả cầu pha lê này không chỉ là một vật trang trí đơn giản…” Lăng Tiêu lấy quả cầu xuống khỏi bàn thờ và cẩn thận cho nó vào ba lô của mình. Anh nhìn quanh và phát hiện ra trên các bức tường của di tích có khắc những hình vẽ và chữ viết kỳ lạ. Những hình vẽ đó dường như đang chỉ dẫn một hướng nào đó, còn những chữ viết thì giống như những lời nhắc nhở cổ xưa.
Lăng Tiêu quan sát kỹ lưỡng một lúc và nhận ra rằng một trong những hình vẽ đó rất giống với thanh kiếm ngắn mà anh đang cầm trong tay. “Chẳng lẽ đây là manh mối dẫn đến khu vực tiếp theo sao?” Anh nghĩ thầm và quyết định sẽ theo hướng dẫn của những hình vẽ đó để tiếp tục hành trình.
Anh đi qua di tích và đến trước một cánh cửa đá khổng lồ. Trên cánh cửa đó có khắc những ký hiệu giống hệt những ký hiệu trên bàn thờ, dường như là những dấu ấn niêm phong. Lăng Tiêu đặt quả cầu pha lê trước cánh cửa, và ngay lập tức quả cầu phát sáng, khiến những ký hiệu trên cửa cũng bắt đầu sáng lên.
Kèm theo tiếng gầm rú trầm đục, cánh cửa từ từ mở ra, hé lộ một con đường dốc xuống dưới. Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cầm chặt thanh kiếm và bắt đầu đi xuống con đường đó.
Ở cuối con đường là một hang động ngầm khổng lồ, bầu không khí bên trong ẩm ướt. Ở giữa hang động có một hồ nước lớn, màu nước mang một sắc xanh kỳ lạ, dường như chứa đựng một nguồn năng lượng ma thuật nào đó. Xung quanh hồ là những tảng đá, trên đó mọc lên những loại thực vật kỳ lạ, phát ra ánh sáng le lói.
“Đây là nơi nào vậy?” Lăng Tiêu thì thầm, lòng tràn ngập sự cảnh giác. Anh cẩn thận đi dọc theo các tảng đá bên hồ, bỗng nhiên, một tiếng gầm rú trầm đục vang lên từ trong hồ. Lăng Tiêu dừng bước ngay lập tức và thấy mặt hồ bắt đầu só
Chưa có truyện phù hợp.