lore

Chương 324: Hai Rồng Trở Lại

15,115 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Khi Đôi Mắt Thần phải đối mặt với cuộc tấn công hủy diệt của Chu Long và cặp song long Ứng Long, hình dạng của những khối hình học trong con mắt đơn đó bỗng nhiên biến dạng; toàn bộ đồng tử như thể đang co giật như những sinh vật sống. Cùng với tiếng ron rén trầm thẳm và vang dài, không gian xung quanh Đôi Mắt Thần đột nhiên trở nên trong suốt, như thể hình thức thực sự của toàn bộ không gian đó đã bị lột bỏ lớp vỏ che giấu.

Ngay sau đó, một tia sáng màu xanh lam yếu ớt hiện ra sâu trong con mắt đơn đó.

Tia sáng lan tỏa như những dòng chảy nhỏ vào không gian xung quanh, khiến những nơi nó chạm vào phát sinh những dao động khó có thể diễn tả bằng lời.

Những dao động này diễn ra chậm rãi nhưng sâu sắc; mỗi lần chuyển động đều mang theo sức mạnh có thể thay đổi cả các quy luật tồn tại.

Bất ngờ, tia sáng màu xanh lam đó như được kéo thành những sợi chỉ, nhanh chóng tạo nên một cấu trúc ba chiều khổng lồ xung quanh Đôi Mắt Thần.

Cấu trúc này cực kỳ phức tạp, hình dạng giống như một tháp xoắn ốc được xếp chồng lên nhau nhiều tầng.

Bề mặt mỗi tầng đều được khắc họa những hoa văn Phù Văn tinh xảo; sự sắp xếp của những hoa văn này không theo đường thẳng, mà uốn lượn theo đường cong của tháp xoắn ốc.

Khi tháp xoắn ốc hình thành, những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trên mặt đất.

Mọi mảnh vụn, từng tảng đá, thậm chí là những ngọn lửa và Lôi Thiên trong không khí, dường như đều được một sức mạnh nào đó đánh thức, bắt đầu nhanh chóng hướng về phía tháp xoắn ốc.

Khi những vật chất này tiến gần tháp xoắn ốc, chúng đột nhiên dừng lại, treo lơ lửng trong không trung, sau đó bị phân hủy thành những hạt vật chất cơ bản nhất và hòa nhập vào những hoa văn Phù Văn trên bề mặt tháp.

Những hoa văn Phù Văn bắt đầu phát sáng rồi tắt đi, mỗi lần chúng lóe lên, cảnh tượng trên chiến trường đều xuất hiện những sai lệch nhỏ.

Giống như thời gian và không gian đang bị xé toạc, những ngọn núi và bầu trời ở xa dường như đang tiến lại gần rồi lại xa đi, biến thành những hình dạng hoàn toàn không thể nhận diện được.

Đồng thời, tại trung tâm của tháp xoắn ốc, một tia sáng thuần khiết bắt đầu dần dần nổi lên.

Ban đầu, tia sáng này chỉ có kích thước bằng hạt cát, nhưng nó phát ra một áp lực không thể so sánh được.

Không gian xung quanh tia sáng bắt đầu sụp đổ, nhưng sự sụp đổ này không phải là sự co rút theo nghĩa thông thường, mà là toàn bộ khái niệm về không gian đó bị xóa bỏ.

Vào khoảnh khắc này, ngọn lửa cháy bỏng của Chu Long cùng với sức mạnh điên cuồng của Ứng Long dần dần tiến gần hơn.

Tuy nhiên, sự lan rộng của ánh sáng dường như không hề quan tâm đến sức áp đè của hai cuộc tấn công này.

Khi sóng xung kích từ ngọn lửa và làn sóng nổ của Lôi Thiên sắp chạm vào tháp xoắn ốc, ánh sáng bên trong tháp bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ.

Điểm sáng đó phát ra vô số những sợi ánh sáng mảnh mai. Những sợi ánh sáng này trông có vẻ yếu ớt, nhưng ngay khi chúng chạm vào ngọn lửa và Lôi Thiên, chúng đã phân hủy chúng thành những hạt vật chất vô hình.

Không chỉ vậy, những hạt vật chất này không hề tan biến, mà được các sợi ánh sáng dẫn dắt để trở lại bên trong Phù Văn của tháp xoắn ốc.

Ánh sáng trong Phù Văn càng lúc càng chói lọi; trên bề mặt nó bắt đầu xuất hiện những hoa văn giống như những tia sao. Những hoa văn này liên kết với nhau thành một mạng lưới, bao phủ toàn bộ tháp xoắn ốc.

Cuối cùng, ánh sáng đã lan rộng đến mức cực đại và đột nhiên dừng lại. Thời gian dường như đứng yên trong chốc lát, sau đó ánh sáng bỗng nhiên nổ tung.

Nhưng vụ nổ này không phải là những sóng xung kích lan tỏa ra ngoài, mà là một sự co rút âm thầm. Tất cả ánh sáng, vật chất, năng lượng… thậm chí cả sức mạnh hủy diệt của Chu Long và Ứng Long… đều bị hút vào trung tâm của tháp, biến thành một khoảng không gian trống rỗng, không có bất kỳ đặc điểm nào.

Trong khoảng không gian trống rỗng đó, hình dạng của tháp xoắn ốc dần dần biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại. Chỉ có “Con mắt thần” vẫn lơ lửng ở đó, và con mắt đơn độc ấy lại một lần nữa chìm vào bóng tối sâu thẳm.

Trên chiến trường, chỉ còn lại sự yên tĩnh và trống rỗng; mọi quy luật đều bị phá vỡ, thế giới dường như rơi vào một bức tranh chưa hoàn thiện.

Chu Long đối mặt với khoảng không gian hủy diệt này mà không hề hoảng loạn. Cơ thể khổng lồ của nó từ từ được nâng lên; ánh sáng màu đỏ thẫm chảy tràn qua lớp vảy, ánh sáng ấy nóng bỏng như dung nham, nhưng lại mang theo một giai điệu cổ xưa và sâu thẳm.

Khi ánh sáng đó dao động, trên cơ thể Chu Long xuất hiện những đường nét phức tạp; những đường nét này dường như chưa bao giờ xuất hiện trên người nó trước đây. Mỗi khi một đường nét mới xuất hiện, đều đi kèm với tiếng gầm rú trầm đục. Tiếng đó không phát ra từ chiến trường, mà là rung chuyển trực tiếp trong không gian, như thể đó là tiếng vang đồng cảm đến từ sâu thẳm của thời gian.

Chu Long nh

Ánh sáng ấy không chói lọi, nhưng lại khiến người ta không thể không cảm thấy kính sợ và áp bức; dường như chỉ cần nhìn nó một cái, linh hồn cũng sẽ bị xé toạc.

Không gian xung quanh ánh sáng bắt đầu dao động, giống hệt những gợn sóng trên mặt nước.

Nhưng sự lan truyền của những gợn sóng này mang theo một quy luật bất thường; dường như mỗi làn sóng đều ẩn chứa một loại quy tắc vũ trụ nào đó.

Ngay sau đó, thân hình khổng lồ của Chú Long bỗng nhiên xoay tròn, từng động tác của nó tạo ra sức mạnh như cơn bão; từng chiếc vảy đều bị cuốn vào cơn lốc, phát ra tiếng rít chói tai.

Trong lúc nó xoay tròn, bầu trời phía trên đầu nó đột nhiên tối đi, một vết nứt hẹp dài từ hư không bắt đầu mở ra.

Vết nứt này không phải là sự vỡ vụn thông thường của không gian; các mép của nó có vẻ như đang “nóng chảy”, những màu sắc xung quanh khi tiến gần vết nứt đều bị hút đi, biến thành những bóng ma màu xám trắng.

Sâu trong vết nứt, dần dần hiện ra một màn hỗn độn đen tối; màn hỗn độn này không hề trống rỗng, mà ngược lại, nó chứa đựng một loại chất liệu khó có thể diễn tả được, dường như bên trong ẩn chứa một thực thể nào đó không thể biết được.

Tốc độ xoay tròn của Chú Long tăng lên, cuối cùng nó hóa thành một cơn lốc khổng lồ, lao thẳng về phía vết nứt.

Đúng vào khoảnh khắc đó, một loại sức mạnh nào đó bên trong màn hỗn độn dường như đã được kích hoạt; vô số tia lửa nhỏ bắt đầu bùng nổ ra từ vết nứt, mỗi tia lửa đều phát ra nhiệt độ cực cao. Đồng thời, quỹ đạo của chúng dường như bị một lực lượng không thể cưỡng lại điều khiển, và tất cả đều tụ lại quanh thân thể Chú Long.

Khi tia lửa cuối cùng hòa nhập vào những chiếc vảy của nó, Chú Long đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Tất cả các đường vân trên cơ thể nó và màn hỗn động bên trong vết nứt đều tương phản lẫn nhau, cuối cùng hóa thành một vầng sáng chói lọi, bao phủ toàn bộ chiến trường.

Vầng sáng này không đứng yên, mà quay tròn chậm rãi xung quanh Chú Long.

Mỗi khi mép của vầng sáng đi qua một điểm nào đó, không gian xung quanh đó lập tức bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại một khoảng trống không.

Trong đường vân dọc trên trán Chú Long, ánh sáng u ám ấy cuối cùng bùng nổ thành một tiếng hét vô thanh.

Dường như nó đang dùng ý chí để đánh thức một quy tắc cổ xưa nào đó; tốc độ quay của vầng sáng đột nhiên tăng lên, và với mỗi vòng quay, thời gian và không gian trên chiến trường đều tạm thời dừng lại.

Bụi bặm và đá vụn còn sót lại trên mặt đất bị một lực lượng vô

Ứng Long lơ lửng ở phía bên kia chiến trường, ánh sáng vàng lam rực rỡ tỏa ra từ lớp giáp của nó. Những tia Lôi Thiên xoay quanh thân nó, tạo thành những vòng luồn điện chồng chất lên nhau; trong đôi mắt của Ứng Long, ngọn lửa chiến ý dữ dội đang bùng cháy.

Khi sức mạnh hình tháp xoắn ốc được phóng ra từ “Đôi Mắt Thần Thánh” xâm nhập vào chiến trường, Ứng Long gầm lên một tiếng; cùng với tiếng gầm ấy, bầu trời bỗng tối sầm lại, những đám mây đen cuồn cuộn như đại dương sâu đang sôi trào, và từng tia Lôi Thiên kinh hoàng nổ tung trên bầu trời.

Những tia Lôi Thiên này không phải là những tia sét bình thường; chúng tạo thành những mạng lưới phức tạp; mỗi lần chúng lóe lên, bầu trời lại xuất hiện những vệt nứt méo mó, như thể không gian đang bị sức mạnh của chúng xé nát trực tiếp.

Ngay sau đó, Ứng Long lao về phía trước, một luồng năng lượng vàng lam dữ dội bùng phát ra. Sức va chạm của năng lượng này lan tràn khắp thiên địa… nhưng đó mới chỉ là bắt đầu thôi.

Năng lượng đó không lan rộng ra ngoài, mà theo một quỹ đạo vô hình nhanh chóng tập trung lại, cuối cùng hóa thành một vòng luồn Lôi Thiên khổng lồ xung quanh thân thể Ứng Long. Vòng luồn này quay liên tục, và ở rìa của nó, hàng loạt tia sét nhỏ bé Phù Văn bắt đầu xuất hiện. Những tia sét này phát ra ánh sáng chói lọi đến mức khó có thể nhìn thẳng vào, và chúng liên tục thay đổi, tái tổ hợp, tạo nên những hình ảnh huyền bí.

Cuốn sách này vừa được cập nhật tại ##six@@nine@@book@@bar!! Hãy đón đọc ngay nhé!

Mỗi tia Phù Văn đều như ẩn chứa những quy tắc cổ xưa đáng sợ…

Tốc độ quay của vòng luồn bỗng nhiên tăng lên nhanh chóng, và toàn bộ bầu trời cũng thay đổi theo. Những đám mây đen bắt đầu co lại theo hình dạng xoắn ốc, xung quanh vòng luồn. Không khí giữa trời và đất trở nên nặng nề hơn, tiếng gầm rú của Lôi Thiên cũng dần biến thành những rung chuyển cao tần, ảnh hưởng trực tiếp đến tận sâu tâm hồn con người.

Bỗng nhiên, ở trung tâm vòng luồn, một cột sáng vàng lam chói lọi bùng nổ lên; cột sáng này xuyên thủng bầu trời, và không gian xung quanh nó lập tức tan vỡ, để lộ ra một khoảng trống kỳ lạ.

Trong không gian hư vô này, những tia sáng điện mảnh mai lan tỏa khắp nơi; mỗi tia sáng đều như mang theo bản chất của Lôi Thiên. Chúng quấn quýt lẫn nhau, tạo thành một tấm lưới vĩ đại bao phủ cả bầu trời và mặt đất.

Khi tấm lưới này hình thành hoàn chỉnh, trong đôi mắt của Ứng Long đồng thời lóe lên một ánh sáng chói lọi.

Cùng với việc nó vung cánh mạnh mẽ, tấm lưới Lôi Thiên bỗng nhiên rơi xuống, đè mạnh lên “Đôi Mắt Thần” và lực lượng hư vô đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Tấm lưới không rơi thẳng xuống đất, mà liên tục phân chia và tái tổ hợp trong không trung; mỗi tia sáng phát ra đều tạo ra sự cộng hưởng với vầng sáng quanh người “Rồng Nến”.

Sáng sét và lửa cháy hòa quyện vào nhau, khiến mép tấm lưới bùng cháy thành những dòng điện lửa màu đỏ thẫm, như thể sức mạnh của “Rồng Nến” cũng đã được dẫn vào bên trong tấm lưới Ứng Long.

Dưới sức ép của tấm lưới, lực lượng hư vô vô tận bắt đầu rung chuyển; vô số vết nứt xuất hiện trên bờ biên của hư vô, và ánh sáng từ những vết nứt đó giống hệt như ánh sáng của Lôi Thiên và Phù Văn.

Cuối cùng, tấm lưới Lôi Thiên lao thẳng vào trung tâm của hư vô, tạo ra một chuỗi các dao động âm thầm.

Toàn bộ chiến trường lập tức bị bao phủ bởi sự kết hợp của ánh sáng và sấm sét; bầu trời và mặt đất đều trở nên sáng chói rực rỡ.

Hư vô bắt đầu sụp đổ, sức mạnh của “Đôi Mắt Thần” dần bị xói mòn; ngay cả bóng dáng của Tháp Vòng Tròn cũng biến mất hoàn toàn dưới sức mạnh hủy diệt của tấm lưới Lôi Thiên.

Đối mặt với sự tấn công đồng thời từ “Rồng Nến” và Ứng Long, đôi con mắt đơn độc của “Đôi Mắt Thần” rung động nhẹ; ngay sau đó, bầu không khí trên chiến trường bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn.

Mặt đất ngừng rung chuyển, tiếng gầm rú của Lôi Minh và lửa cháy dường như biến mất trong chốc lát, chỉ còn lại sự yên tĩnh kỳ lạ.

Sâu trong con mắt đơn độc đó, những vầng sáng màu đỏ thẫm và xanh da trời từ từ lan rộng ra, như thể một loại dấu ấn cổ xưa đang được hé lộ từng bước một.

Mỗi vòng sáng lan đến chiến trường, không gian dường như bị cắt thành vô số mảnh nhỏ, giống như những tấm gương vỡ, phát ra ánh sáng u ám vô tận.

Những mảnh vỡ này không đứng yên, mà đang di chuyển với tốc độ kỳ lạ, tái sắp xếp và ghép nối lại với nhau, tạo nên một cảnh tượng kỳ lạ chưa từng có.

Khi những mảnh vỡ này được kết hợp lại với nhau, toàn bộ chiến trường bỗng nhiên bị chia thành những khu vực riêng biệt; mỗi khu vực dường như đều sở hữu luật lệ và quy tắc vận hành thời gian riêng của mình.

Vầng hào quang của Chu Long cùng cái lưới khổng lồ Lôi Thiên do Ứng Long tạo ra đã bị tách rời hoàn toàn, không thể hợp nhất lại với nhau được nữa.

Cái lưới Lôi Thiên với các phần Phù Văn trôi nổi giữa không trung, như thể bị giữ lại trong một tấm lưới vô hình; còn vòng hào quang thì mỗi lần xoay tròn đều trở nên chậm lại vô cùng, mọi chuyển động đều gặp nhiều khó khăn.

Đồng thời, không gian xung quanh “Con Mắt Thần” cũng xuất hiện những thay đổi kỳ lạ.

Những mảnh gương vốn đã bị tách rời bây giờ bắt đầu tụ họp về phía nó với tốc độ cực nhanh, tạo thành một khối lập phương hoàn toàn đối xứng.

Bề mặt khối lập phương phát ra ánh sáng kỳ lạ, như thể đã hòa nhập tất cả các yếu tố của chiến trường vào trong; trên nó xuất hiện vô số những ký hiệu phức tạp và sâu thẳm, mỗi đường nét đều mang lại cảm giác áp bức đáng sợ.

Khối lập phương bắt đầu từ từ quay tròn; mỗi lần nó quay, không gian chiến trường đều phát ra tiếng ồn trầm thấp.

Tiếng ồn này không phải đến từ âm thanh, mà là tác động trực tiếp vào sâu thẳm tâm hồn mọi sinh vật, khiến chúng cảm nhận được một áp lực không thể chống đỡ được.

Khi tốc độ quay ngày càng tăng, bên trong khối lập phương dần xuất hiện vô số điểm sáng nhỏ. Những điểm sáng này giống như những vì sao, hay những ký hiệu vi mô, mỗi cái đều di chuyển theo những quỹ đạo không đều.

Cuối cùng, tất cả các điểm sáng đó đều hội tụ về trung tâm khối lập phương, tạo thành một cột sáng không thể nhìn thấy trực tiếp.

Cột sáng này không phải chỉ là năng lượng thuần túy, mà chứa đựng một loại lực lượng quy tắc khó có thể diễn tả bằng lời.

Nó không lan tỏa ra ngoài, mà bắt đầu biến đổi không gian xung quanh theo trục của mình, kéo tất cả những mảnh vỡ không gian bị khối lập phương chia cắt trở lại về trung tâm.

Dưới sự dẫn dắt của cột sáng, những phần Lôi Thiên Phù Văn bị đóng băng cùng những dấu vết của ngọn lửa bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt vật chất nguyên thủy và hòa nhập vào bên trong khối lập phương.

Mỗi hạt vật chất khi đi vào khối lập phương đều gây ra những rung chuyển nhẹ, như thể tất cả các quy tắc của chiến trường đang dần bị rút ra và nuốt chửng.

Ngay khi sức mạnh của cột sáng đạt đến đỉnh cao, khối lập phương đột nhiên ngừng quay tròn. Trong chốc lát, đỉnh cột sáng bùng nổ ra

Ánh sáng huy hoàng này lan tỏa ra xung quanh với tốc độ không thể diễn tả bằng lời nói. Nơi nào ánh sáng này đi qua, không gian không hề bị phá hủy, mà là biến mất hoàn toàn, ngay cả những khái niệm liên quan đến không gian cũng bị xóa sổ.

Toàn bộ chiến trường dưới ánh sáng này, thời gian và không gian đều sụp đổ hoàn toàn; mọi sức mạnh và quy luật đều biến thành hư vô trong chốc lát.

Tuy nhiên, ở sâu thẳm của khoảng không hư vô này, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định bỗng nhiên xuất hiện.

Tia sáng đó toát ra vẻ đẹp cổ xưa nhưng lại sống động, giống như những vì sao mới được sinh ra, hay như nguồn gốc tạo ra muôn vật.

Nó nhanh chóng lan rộng, biến thành những con sóng nhẹ nhàng, xua tan đi khoảng không vô tận xung quanh.

Ở trung tâm của những con sóng đó, bóng dáng của Chú Long và Ứng Long từ từ hiện ra.

Lớp vảy trên người Chú Long uốn lượn với những hoa văn màu vàng đỏ; mỗi hoa văn đều ẩn chứa sức sống vĩnh cửu, giống như ngọn lửa.

Còn thân thể của Ứng Long thì được bao phủ hoàn toàn bởi ánh sáng của Lôi Thiên; những tia sáng Lôi Điện kết hợp lại tạo thành một bộ áo giáp hùng vĩ.

1/1 0%