Chương 422: Gọi về linh hồn đã mất
Những cây cối ở đây cao lớn và um tùm; tán lá che khuất phần lớn ánh nắng mặt trời, khiến bên trong rừng trở nên tối tăm và huyền bí. Họ chỉ có thể dựa vào những tia sáng yếu ớt và khả năng cảm nhận của Liễu Như Yên để tìm đường đi. “Mọi người hãy cẩn thận, nơi đây có thể ẩn chứa những sinh vật lạ hoặc các cái bẫy,” Lục Tuyết Yáo cảnh báo.
Vừa nói xong, Hàn Phong bỗng cảm thấy đất dưới chân mình trơn trượt và rơi vào một cái bẫy. Anh ta biến mất hoàn toàn khỏi mặt đất, chỉ còn lại tiếng kêu thét thảm thiết vang vọng trong rừng.
“Hàn Phong!” Ba người Lục Tuyết Yáo vội vàng la lên.
Họ nhanh chóng tụ tập lại gần cái bẫy và thấy Hàn Phong bị mắc kẹt trong một hang động sâu thẳm, chỉ có phần đầu hiện ra bên ngoài.
Anh ta cố gắng vùng vẫy để thoát ra, nhưng các bức tường hang động trơn nhẵn như gương, không thể bám vào được.
“Các bạn đừng lo cho tôi, hãy nhanh đi tìm Ngọn Lửa Âm Uyển đi!” Hàn Phong hét lên. Nhưng làm sao ba người Lục Tuyết Yáo có thể bỏ rơi anh ta được? Họ bắt đầu nghĩ cách giải cứu Hàn Phong.
Liễu Như Yên thử sử dụng phép thuật để kéo Hàn Phong lên, nhưng dường như có một lực lượng huyền bí nào đó đang cản trở phép thuật của cô ấy.
Bạch Vi thì cố gắng dùng kiếm đào xung quanh mép hang động, nhưng cũng không thành công.
Đúng lúc ba người đang bí rối không biết phải làm thế nào, Lục Tuyết Yáo bất ngờ phát hiện ra bên cạnh hang động có một tấm bia đá, trên đó khắc một dòng chữ cổ xưa: “Bằng những giọt nước mắt chân thành, hãy gọi lại linh hồn đã mất.”
“Điều này có ý nghĩa gì?” Liễu Như Yên thắc mắc.
Lục Tuyết Yáo suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi nghĩ, đây có lẽ chính là chìa khóa để giải cứu Hàn Phong. Những giọt nước mắt chân thành… Có lẽ chúng ta cần phải rơi những giọt nước mắt thật sự từ trái tim mình để cứu anh ấy.”
Bạch Vi nghe vậy không nhịn được mà bật cười: “Ha ha, Tuyết Dao, em chắc chắn là đọc quá nhiều truyện rồi đấy… Rơi nước mắt thì có thể cứu người được à?”
“Điều này thật là vô lý quá!”
Nhưng Lục Tuyết Yáo lại nói một cách nghiêm túc: “Không thử sao biết được? Bây giờ chúng ta không còn cách nào khác rồi.”
Vì vậy, bốn người tụ tập lại bên cái bẫy và bắt đầu nhớ lại những khoảnh khắc đã trải qua cùng Hàn Phong.
Họ nhớ đến sự hài hước và tinh thần trách nhiệm của anh ấy, nhớ đến cảnh anh ấy dũng cảm hy sinh bản thân để bảo vệ mọi người… Khi nghĩ về những điều đó, mắt họ bắt đầu ứa nước mắt.
Đúng lúc đó, một phép màu xảy ra. Ánh sáng dịu nhẹ bỗng nhiên tràn ngập hang động và từ từ nâng Hàn Phong lên. Khi anh ấy đặt chân xuống mặt đất một lần nữa, bốn người ôm lấy nhau và khóc nức nở vì vui mừng.
“Có vẻ như những giọt nước mắt chân thành thực sự có hiệu quả!” Liễu Như Yên thốt lên.
Còn Hàn Phong thì ngơ ngác: “Gì cơ? Các bạn đã khóc vì tôi à? Ôi trời, thật là xấu hổ…”
“Im đi đi!” Lục Tuyết Yáo cười nói, quay đầu đi tiếp, giả vờ tức giận. Ba người kia cũng cười nhìn nhau và theo sát phía sau.
Con đường nhỏ trong núi uốn lượn, như một chiếc dải lụa cổ xưa quấn quanh lưng chừng núi xanh mướt.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua lá cây um tùm, tạo nên những hoa văn ánh sáng đan xen lẫn nhau trên con đường.
Bốn người – Lục Tuyết Yáo, Liễu Như Yên, Bạch Vi và Hàn Phong – bắt đầu hành trình phiêu lưu trên con đường này.
Lục Tuyết Yáo đi đầu, ánh mắt kiên định, bước đi vững vàng, thể hiện rõ phong cách lãnh đạo của mình.
Liễu Như Yên đi ngay sau, đôi mắt long lanh luôn cảnh giác quan sát xung quanh, không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào.
Bạch Vi và Hàn Phong đi cạnh nhau, thỉnh thoảng trò chuyện với nhau, bầu không khí rất thoải mái.
“Ôi trời, con đường này thật là gập ghềnh quá!” Hàn Phong than phiền, trong khi cẩn thận bước qua một tảng đá nhô ra.
“Mới chỉ bắt đầu thôi mà anh đã không chịu nổi rồi à?”
“Bạch Vi đùa cợt nói: “Đừng quên nhé, chúng ta đến đây là để thám hiểm, chứ không phải đi dã ngoại đâu.”
“Đúng đúng đúng, cô Bạch nói rất đúng,” Hàn Phong cười đáp lại. “Tôi chỉ muốn làm cho bầu không khí thoải mái hơn một chút thôi, kẻo mọi người căng thẳng quá.”
Đang nói chuyện thì Liễu Như Yên bỗng dừng bước lại, cau mày. Thấy vậy, Lục Tuyết Yáo lập tức quay lại hỏi: “Có chuyện gì vậy, Như Yên?”
“Phía trước có một loại khí lạ,” Liễu Như Yên thì thầm. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
Nghe vậy, Lục Tuyết Yáo lập tức cảnh giác và nhìn về phía trước. Ở cuối con đường nhỏ, một khu rừng um tùm hiện ra trước mắt; có vẻ như trong khu rừng ấy ẩn chứa những bí mật chưa ai biết đến.
“Mọi người hãy cẩn thận nhé,” Lục Tuyết Yáo nhắc nhở. “Như Yên, em có thể xác định được đó là loại khí gì không?”
Liễu Như Yên lắc đầu: “Rất mơ hồ… Nhưng chắc chắn không phải thứ gì tốt đâu. Chúng ta có nên đi đường vòng không?”
“Nếu đi đường vòng, có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn,” Lục Tuyết Yáo suy nghĩ một lát. “Hơn nữa, theo bản đồ thì con đường này mới là tuyến đường nhanh nhất đến đích. Chúng ta không thể dễ dàng thay đổi kế hoạch được.”
“Xue Yao nói đúng,” Bạch Vi tiếp lời. “Chúng ta đã đến đây rồi, không thể vì một vài yếu tố không chắc chắn mà bỏ cuộc được. Hơn nữa, với sự có mặt của chúng ta, còn sợ cái gì nữa chứ?”
Hàn Phong cũng đồng ý: “Đúng đúng, chúng ta là những đệ tử ưu tú của phái Khai Thiên Tông, làm sao có thể sợ hãi trước những khó khăn nhỏ bé này được?”
Lục Tuyết Yáo gật đầu: “Được rồi, chúng ta tiếp tục đi. Nhưng mọi người phải cực kỳ cẩn thận, luôn sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ.”
Bốn người tiếp tục bước trên con đường nhỏ, càng đi sâu vào rừng thì loại khí lạ ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn. Hàn Phong không nhịn được mà run lên: “Nơi này sao lại có cảm giác u ám thế nhỉ?”
“Đừng nói linh tinh,” Lục Tuyết Yáo liếc anh ta một cái. “Sợ hãi bản thân mình có ích gì đâu?”
Vừa dứt lời nói, một cơn gió kỳ lạ thổi qua, lá cây xào xạc, như thể có điều gì đó đang rình rập họ từ bóng tối.
Bốn người lập tức trở nên cảnh giác, nắm chặt vũ khí trong tay, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ.
Tuy nhiên, sau khi cơn gió tan đi, mọi thứ lại trở lại yên bình. Bốn người nhìn nhau cười, cảm giác lo lắng trong lòng cũng giảm bớt đi phần nào. Họ tiếp tục hành trình và không lâu sau đã thoát ra khỏi khu rừng này.
Khi bốn người bước ra khỏi rừng, cảnh tượng trước mắt khiến họ không khỏi thốt lên kinh ngạc.
Phía trước không xa, một ngọn núi cao vút hiện ra giữa bầu trời, đỉnh núi phủ đầy mây mù, như thể là một thiên đường.
Còn địa điểm mà họ đang hướng tới – ngôi di tích bí ẩn kia – thì ẩn mình trong thung lũng phía sau ngọn núi.
“Wow! Thật đẹp quá!” Hàn Phong không nhịn được mà thốt lên, “Chuyến phiêu lưu này thực sự rất ý nghĩa!”
“Đừng chỉ mải ngắm cảnh đẹp.” Lục Tuyết Yáo nhắc nhở, “Nhiệm vụ của chúng ta vẫn chưa hoàn thành đâu. Mọi người hãy cố gắng hết sức, hy vọng hôm nay chúng ta sẽ đến được di tích.”
Bốn người lại tập trung tinh thần, bắt đầu hành trình cuối cùng để đến đích.
Khi họ càng tiến gần ngọn núi, môi trường xung quanh càng trở nên huyền bí và khó lường.
Họ không chỉ phải đối mặt với những con đường gập ghềnh và các thảm họa tự nhiên bất ngờ, mà còn phải luôn cảnh giác với những thế lực đối kháng có thể xuất hiện.
Không lâu sau khi bắt đầu đi trên con đường núi, họ đã gặp phải một thách thức chưa từng có. Một dòng suối xiết chảy như một con thú dữ hung hãn, chặn ngang con đường họ đang đi, gầm rú và cuồn cuộn, như thể đang thách thức họ.
“Tại sao dòng suối này lại hung dữ đến thế?” Lục Tuyết Yáo nhíu mày, nhìn chằm chằm vào mặt nước sóng giận dữ phía trước. Liễu Như Yên cười nhẹ, “Có lẽ là do nước mưa tích tụ trên núi, khiến dòng nước trở nên xiết chảy như vậy. Nhưng chúng ta vẫn phải tìm cách vượt qua.”
Hàn Phong nóng lòng muốn thử sức, anh ta vận động cơ thể một chút rồi nói một cách hào hứng: “Để tôi thử xem! Tôi khỏe mạnh, chắc chắn sẽ tìm được một con đường an toàn hơn.”
Bạch Vi thì đùa cợt bên cạnh: “Hàn Phong, đừng để bản thân trở thành mồi cho cá dưới nước nhé!”
Hàn Phong liếc mắt, “Anh không thể nói điều gì đó may mắn hơn được sao?”
Dù vậy, Hàn Phong vẫn dũng cảm bước vào dòng suối. Anh ta thận trọng kiểm tra mỗi bước đi của mình. Dòng nước đập vào đôi chân anh, như thể có những bàn tay vô hình đang kéo anh lại; nhưng nhờ vào thể lực tốt và ý chí kiên định, anh vẫn tiếp tục di chuyển về phía trước.
“Có vẻ như Hàn Phong sẽ không sao đâu,” Lục Tuyết Yáo quan sát một lúc rồi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Liễu Như Yên lại tỏ ra lo lắng: “Dòng suối này có vẻ gì đó bất thường… Tôi cảm nhận được một nguồn sức mạnh kỳ lạ đang cuộn trào.”
Đúng lúc đó, Hàn Phong bỗng trượt chân, mất thăng bằng và suýt bị dòng nước cuốn đi. Anh vội vàng với tay nắm lấy một tảng đá nhô ra, may mắn mới giữ được thăng bằng.
“Hàn Phong!” Lục Tuyết Yáo và Bạch Vi đồng thời la lên.
Liễu Như Yên nhanh chóng reagisit, tạo ra một sợi dây ma thuật và ném chính xác về phía Hàn Phong: “Nắm lấy nó!”
Hàn Phong lập tức nắm lấy sợi dây ma thuật đó, và nhờ sự giúp đỡ của Liễu Như Yên, anh cuối cùng cũng đứng vững trở lại.
“Thật là may mắn!” Hàn Phong lau những giọt nước trên mặt và thốt lên.
Lục Tuyết Yáo thì nghiêm túc nhắc nhở: “Dòng suối này quả thực không đơn giản chút nào… Mọi người phải cẩn thận hơn nữa.”
Sau sự cố nguy hiểm này, bốn người càng thêm cẩn trọng khi đối mặt với những thách thức phía trước. Họ quyết định di chuyển chậm rãi dọc theo bờ suối, tìm kiếm những nơi có thể qua sông một cách an toàn.
Tuy nhiên, con đường phía trước không hề bằng phẳng. Bốn người không chỉ phải đối mặt với dòng suối xiết chảy, mà còn phải vượt qua những địa hình gập ghềnh trong núi non và những thảm họa tự nhiên bất ngờ xảy ra.
Đôi khi là những tảng đá lớn chặn đường, đôi khi là những cơn gió mạnh khiến họ gần như không thể đứng vững.
“Thật sự khó khăn hơn cả việc leo núi!” Hàn Phong thở hổn hển và than phiền.
Bạch Vi cười khổ nhưng vẫn đùa rằng: “Ai bảo bạn lại mạnh mẽ thế này chứ? Việc phải mang nặng hơn một chút cũng là điều đáng lẽ ra phải xảy ra mà.”
Bốn người đứng bên bờ suối, nhìn về phía những vách núi dựng đứng bên kia, trên mặt tất cả đều hiện rõ vẻ lo lắng.
Hàn Phong vỗ vãi mái tóc ướt sũng và cười khổ nói: “Bây giờ phải làm sao đây? Chúng ta không thể bay qua được chứ?”
Lục Tuyết Yáo nhíu mày, quan sát kỹ lưỡng hai bên bờ, như thể đang tìm kiếm những nguồn lực có thể sử dụng.
Liễu Như Yên thì nhẹ nhàng nhắm mắt lại, dường như đang cảm nhận không khí xung quanh, cố gắng tìm ra con đường an toàn để qua sông.
Đúng lúc đó, Bạch Vi bất ngờ cúi xuống, nhặt lên một tảng đá phẳng và quan sát kỹ lưỡng. Ánh mắt cô bỗng sáng lên, và cô nói với mọi người: “Có lẽ, tôi có một cách để chúng ta qua sông.”
“Ồ? Nhanh chuyện kể cho mọi người nghe đi!” Hàn Phong vội vàng hỏi.
Bạch Vi mỉm cười và chỉ vào tảng đá trong tay mình: “Các bạn xem này, hình dạng của tảng đá này rất phẳng, và chất liệu cũng rất cứng. Chúng ta có thể sử dụng những tảng đá này để xây dựng một cây cầu đá đơn giản, như vậy là chúng ta có thể qua sông được rồi!”
Nghe vậy, ánh mắt Lục Tuyết Yáo bỗng sáng lên, ông vỗ tay khen ngợi: “Ý tưởng tuyệt vời! Bạch Vi, bạn thật là thông minh!”
Liễu Như Yên cũng mở mắt ra, cười nói thêm: “Hơn nữa, tôi có thể sử dụng một số phép thuật thuộc hệ đất để củng cố cây cầu đá, đảm bảo an toàn cho chúng ta.”
Hàn Phong gãi đầu và nói một cách ngượng ngùng: “Vậy thì... tôi sẽ đảm nhận việc vận chuyển những tảng đá này! Mặc dù ý tưởng này không do tôi đưa ra, nhưng công việc nặng nhọc thì tôi nhất định phải gánh vác!”
Nói xong là làm ngay, bốn người lập tức phân công công việc. Hàn Phong chịu trách nhiệm chọn lựa và vận chuyển những tảng đá phù hợp, Lục Tuyết Yáo và Bạch Vi cùng nhau xây dựng cây cầu đá, trong khi Liễu Như Yên thì sử dụng phép thuật thuộc hệ đất để củng cố cấu trúc của cây cầu.
Sau một thời gian nỗ lực, cuối cùng họ cũng xây dựng xong một cây cầu đá đơn giản.
Bốn người đứng trên cây cầu đá, nhìn về phía vách núi bên kia sông, trong lòng đều tràn ngập cảm giác thành tựu.
“Ha ha, có vẻ như chúng ta thực sự rất giỏi đấy!” Hàn Phong cười một cách tự hào.
Lục Tuyết Yáo cũng nở nụ cười mãn nguyện, “Đúng vậy, nhờ vào trí thông minh của Bạch Vi và sự đoàn kết của tất cả mọi người.”
Bạch Vi thì khiêm tốn lắc đầu, “Không đâu, tất cả đều là kết quả của nỗ lực chung của chúng ta.”
Liễu Như Yên cũng thốt lên: “Đúng vậy, các đệ tử của phái Khai Thiên chúng ta thật khác biệt; dù gặp phải bao khó khăn, chúng ta luôn có thể đồng lòng vượt qua.”
Bốn người nhìn nhau cười, trong lòng tràn đầy niềm tin và hy vọng vào tương lai. Họ biết rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài và gian nan, nhưng chỉ cần họ đoàn kết và sử dụng trí tuệ, chắc chắn họ sẽ vượt qua mọi thử thách và tìm ra ngọn lửa bí ẩn ấy.
Khi bốn người chuẩn bị tiếp tục hành trình, Hàn Phong bất ngờ trượt chân, mất thăng bằng và rơi xuống sông. Anh vội vàng vươn tay nắm lấy mép cầu đá, may mắn mới giữ được thăng bằng.
“Hàn Phong!” Lục Tuyết Yáo và Bạch Vi đồng loạt la lên.
Liễu Như Yên nhanh chóng sử dụng phép thuật, một lực lượng vô hình đã giúp Hàn Phong ổn định lại và từ từ kéo anh trở lên cầu đá.
“Thật may mắn!” Hàn Phong lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán, thốt lên, “Có vẻ như chúng ta vẫn không thể xem thường được.”
“Anh nói đúng,” Lục Tuyết Yáo nói một cách nghiêm túc, “Dù cây cầu này rất đơn sơ, nhưng nó cũng là thành quả của công sức chúng ta bỏ ra. Mọi người phải cẩn thận hơn nữa, đừng để nó bị hủy hoại dưới chân chúng ta.”
Bốn người đứng vững trở lại, nhìn về phía con đường núi dốc đứng phía trước, trong lòng đều tràn đầy quyết tâm và can đảm.
Bóng đêm dần buông xuống con đường núi hẻo lánh, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Bốn người đi trên con đường yên tĩnh, chỉ có thể dựa vào ánh trăng yếu ớt để nhìn rõ con đường phía trước.
“Hãy tìm một chỗ cắm trại đi, trong bóng tối thế này, nếu tiếp tục đi thì chắc chắn sẽ lạc vào hẻm núi đấy.” Hàn Phong đùa cợt.
Lục Tuyết Yáo gật đầu, “Đúng vậy, đi bộ vào ban đêm thật nguy hiểm, chúng ta nên tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi, rồi tiếp tục hành trình vào ngày mai.”
Liễu Như Yên nhìn quanh và chỉ vào một khu đất bằng phẳng, nói: “Nơi đây địa hình bằng phẳng, xung quanh cũng không có cây cối cao che khuất, chắc chắn là m
Chưa có truyện phù hợp.