Chương 525: Gặp mặt
Và đúng vào lúc Hàn Lập nhìn thấy Bình Chủ Thiên, Dễ Quý cũng đã nhìn thấy nó. Dễ Quý chỉ đứng đó nhìn Hàn Lập một cách yên lặng; bỗng nhiên, người hắn cúi xuống và ôm chặt ngón cái chân phải của mình. Một lúc sau, những cơn đau dồn dập ập đến khiến Hàn Lập không thể đứng vững được, anh phải nghiêng người nằm xuống đất, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu liên tục rơi ra.
Trong lúc này, Hàn Lập vừa cố gắng ép chặt chân phải mình lại, vừa vô thức thổi hơi vào các ngón chân. Đúng lúc đó, Dễ Quý bước tới.
Nhận ra có người đến, Hàn Lập nhìn thấy bản thân mình trong tình trạng này – vẫn còn mang giày mà đã bắt đầu thổi hơi vào chân mình – cảm thấy thật buồn cười. Có lẽ là sự xấu hổ đã che giấu đi cơn đau tạm thời, hoặc cơ thể anh dần quen với những cơn đau đó.
Ngón cái chân phải của Hàn Lập vẫn tiếp tục đau nhói từng cơn, mặc dù vẫn rất khó chịu, nhưng kỳ lạ thay, lúc này anh đã có thể chịu đựng được.
Trong khi đó, Hàn Lập với khuôn mặt đỏ bừng và đầy mồ hôi, chỉ muốn tìm một chỗ để “chui xuống lòng đất”. Vì đau quá không chịu nổi, khi thấy Dễ Quý – một người lớn tuổi đang ở bên cạnh – những cảm xúc uất ức bắt đầu trào dâng trong lòng anh.
Tuy nhiên, Hàn Lập, người luôn kiên định, vẫn cố gắng kìm nén những cảm xúc yếu đuối đó và không nói ra thành lời.
“Tiểu bạn, cần sự giúp đỡ sao?”
Giọng nói của Dễ Quý rất bình tĩnh, không quá nặng nề hay nhẹ nhàng, giống như thể điều này đã trở nên quen thuộc đối với hắn, giống như một vị người lớn hiền lành.
Hàn Lập không nói gì. Việc Dễ Quý xuất hiện ở đây chắc chắn là vì hắn đã tính toán thời gian và biết rằng Hàn Lập có thể sẽ nhận được Bình Chủ Thiên trong thời gian gần đây. Và Bình Chủ Thiên chính là lý do duy nhất khiến Dễ Quý đến đây; ngay cả trong thời điểm ma đạo xâm lược, hắn vẫn sẵn lòng dành vài năm thời gian ở đây, sống yên bình như một người già.
Mặc dù lúc này Hàn Lập đang tức giận, lại còn phải trông thấy bản thân mình tỏ ra xấu xí trước mặt người lớn tuổi, và cơn đau dữ dội khiến anh khó chịu, nhưng sự nhanh trí và cẩn thận vốn có trong con người anh vẫn còn tồn tại. Lúc này, anh cảm thấy có điều gì đó không ổn… Nhưng lại không thể nói ra được lý do cụ thể.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, tâm trạng của anh càng trở nên bực bội hơn. Đối với kẻ đã khiến anh phải chịu đựng những điều này, Hàn Lập càng thêm tức
Dễ Quý Lúc này, hắn đã từ bỏ mọi biện pháp có thể khiến người khác chú ý đến mình. Dù từ lâu đã biết rằng vào thời điểm này, sẽ có những người quyền lực để ý đến mình, nhưng với trình độ tu luyện Kim Đan của mình, thì điều đó không đáng kể gì cả. Tuy nhiên, những kế hoạch đã được chuẩn bị từ nhiều năm trước, cùng với những phương pháp “luyện tâm trong thế tục” mà hắn áp dụng, đã đủ để che giấu sự thật.
Dù sao đi nữa, đó chỉ là một cái cớ hợp lý để xuất hiện ở nơi này mà thôi.
Và vào lúc này, hai người, trong sự giao thoa của thời gian và không gian, bốn đôi mắt đều đổ dồn về phía một khối đất nhỏ mà Hàn Lập vừa lấy ra. Sau khi lau sạch lớp đất bám trên khối đất đó, một ánh sáng xanh lấp lánh bỗng nhiên hiện lên.
Đó là một chiếc lọ nhỏ màu xanh lá, trên thân lọ có những họa tiết tinh xảo, miệng lọ được đậy kín bằng một nắp nhỏ, không thể mở ra được.
Nhìn thấy Hàn Lập lắc lọ một hồi rồi cố gắng mở nắp nhưng không thành công, hắn liền ném chiếc lọ đó đi.
“Sư huynh, đây là vật gì vậy? Có giá trị không ạ?”
Khuôn mặt bình thường của Dễ Quý cũng bắt đầu xuất hiện những biểu hiện bất ngờ. Sau khi giả vờ quan sát một lúc, Dễ Quý đưa chiếc lọ đó lại cho Hàn Lập:
“Không thể đoán được… Nhưng những họa tiết trên lọ rất tinh xảo; có thể đây là vật phẩm từ triều đại trước. Nếu ai đó thích nó, có lẽ nó sẽ có giá trị khoảng mười hai, mười tám lượng bạc.”
“Vì thấy em không sao cả, Mò Lão cũng biết cách luyện đan… Em hãy mang chiếc lọ này đến nhờ Mò Lão pha hai loại thuốc, không đầy ba ngày là sẽ khỏi đau và sưng.” Nhìn thấy Dễ Quý vứt chiếc lọ đó đi một cách thờ ơ, Hàn Lập rõ ràng nhận ra rằng Dễ Quý không hề thích chiếc lọ này lắm… Nghĩa là, đối với Dễ Quý, chiếc lọ này không hề có giá trị gì cả.
Hàn Lập thở dài trong lòng, cảm thấy hơi thất vọng. Trong suy nghĩ của anh, vị sư đại sư này – Dễ Quý – là người cùng cấp với sư phụ mình, thậm chí còn thường xuyên trao đổi, giao lưu với nhau, và là một người rất có năng lực. Rõ ràng, Dễ Quý có con mắt tinh tường.
Nhưng theo lời của Dễ Quý, thứ khiến anh gặp rắc rối này lại chẳng có giá trị gì cả… Có lẽ, những lời nói đó chỉ là để an ủi mình mà thôi… Với những người giàu có, bất cứ thứ gì họ thích cũng đều có thể được định giá là “có giá trị mười hai, mười tám lượng bạc” mà thôi…
Nghĩ đến đây, Hàn Lập lại thở dài… Anh muốn vứt chi
Dù sao đi nữa, tình hình thực sự của thế giới này vẫn chưa thể nói rõ được.
Dễ Quý không dám mạo hiểm tính mạng để kiểm chứng, nhưng hiện tại đã xác định được rằng Hàn Lập đã có được chiếc bình màu xanh lá cây ấy; thậm chí anh ta còn trở thành người chứng kiến sự việc, vì vậy cơ hội trong tương lai của anh ta là rất lớn.
Hơn nữa, ngoài anh ta ra, ở đây…
Dễ Quý suy nghĩ một hồi rồi từ từ rời khỏi nơi này.
Câu chuyện mới nhất sẽ được đăng đầu tiên tại quán sách số 69!
Thời gian trôi qua từ từ, và không biết từ khi nào đã trải qua ba ngày đêm. Vào ngày hôm đó, Yến Như Yên cầm trên tay một chiếc bình màu xanh lá cây – chiếc bình có họa tiết lá màu xanh đen cổ điển và tinh xảo, chính là chiếc bình mà Hàn Lập đã sử dụng trước đó.
Tất nhiên, chiếc bình này cũng có thể được gọi bằng một cái tên khác: Bình Chủ Nhân Thiên!
Điều này cũng chính là ý của Dễ Quý; sau khi trở về, anh ta chỉ đơn giản là nhắc đến điều này một cách thoáng qua:
“Có vẻ như thằng Hàn Lập đã bị chiếc bình màu xanh lá cây kia cuốn hút… Chiếc bình đó trông rất cổ xưa.”
Yến Như Yên tự nhiên đã nhắc đến chuyện này khi ghé thăm Hàn Lập, và sau đó cũng thấy chiếc bình màu xanh lá cây đó. Với cuộc sống giàu có từ nhỏ, Yến Như Yên được coi là một khách hàng lý tưởng đối với Hàn Lập.
Tất nhiên, vì cho đến nay anh ta vẫn chưa thể mở chiếc bình, nên không ai biết bên trong có gì; điều này khiến Yến Như Yên càng thêm tò mò.
Và đây cũng chính là lý do khiến chiếc bình màu xanh lá cây cuối cùng lại trở về tay Dễ Quý – để kiểm tra xem nó thật sự như thế nào.
Lần này, sau khi nhận được Bình Chủ Nhân Thiên, Dễ Quý không do dự gì mà mang nó vào Khu Vườn Linh Tiêu của mình.
Mặc dù Bình Chủ Nhân Thiên có độ cao rất lớn, nhưng linh hồn cốt lõi của Khu Vườn Linh Tiêu chính là tấm Gương Khunlun. Là một bảo vật thiêng liêng điều khiển thời gian và không gian, dù không thuộc về thế giới này, nhưng Gương Khunlun vẫn có vị trí tương đương với Bình Chủ Nhân Thiên.
Trong trường hợp bình thường, các mảnh vỡ của Gương Khunlun sẽ không thể được kích hoạt, bởi vì chúng đã bị hỏng; nhưng vì Bình Chủ Nhân Thiên cũng không hoàn chỉnh (nó không có “linh hồn của bình”), nghĩa là toàn bộ sức mạnh linh hồn của nó đã bị mất hết.
Nếu gặp phải một chiếc Bình Chủ Nhân Thiên hoàn chỉnh, các mảnh vỡ của Gương Khunlun chắc chắn sẽ bị nuốt chửng; nhưng với chiếc Bình Chủ Nhân Thiên không có “linh hồn của bình”, các mảnh vỡ của Gương Khunlun cho rằ
Chưa có truyện phù hợp.