Chương 607: Tâm hồn cô ấy lại bùng cháy lên (Bốn)
Sau một lúc, Trình Thanh Tùng nói tiếp:
“Vậy tôi và luật sư Trương sẽ ra ngoài trước.”
Lần này, Sư Chí Niệm có phản ứng, một tiếng “ừm” rất nhẹ nhàng.
Ngay sau đó, tiếng bước chân vang lên bên ngoài cửa, cho đến khi cánh cửa được đóng lại với tiếng “kẹt”, toàn bộ căn hộ chìm vào sự yên tĩnh hoàn toàn.
Bên ngoài cửa, Sư Chí Niệm không suy nghĩ gì thêm, mất một lúc lâu mới bắt đầu đi về phía phòng ngủ.
Tiếng bước chân của anh ta càng lúc càng gần, cho đến khi gần đến cửa phòng ngủ, Song Thanh Xuân đang đứng im phía sau cửa bỗng nhiên tỉnh táo lại. Có vẻ như cô vẫn chưa hồi phục từ những gì anh ta vừa nói, khi nghe thấy tiếng bước chân của anh ta dần tiến gần, ánh mắt cô bỗng nhiên lộ ra vẻ hoảng sợ. Đôi mắt đen thui của cô quay tròn liên hồi, sau đó cô vội vàng đứng trên đầu ngón chân, nhanh chóng chạy đến bên giường và nằm xuống. Vừa kịp che mình bằng chăn, cánh cửa phòng ngủ đã bị mở ra.
Song Thanh Xuân vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ đang ngủ say.
Sư Chí Niệm khép cửa rất nhẹ nhàng, sau đó quay lại phía giường. Anh ta bước đi rất chậm, bước chân trên tấm chăn dày không hề tạo ra tiếng động nào, nhưng Song Thanh Xuân vẫn cảm nhận được sự tiến gần của anh ta. Khi anh ta dừng lại bên cạnh giường, cơ thể cô căng thẳng đến mức máu trong người dường như ngừng chảy.
Cô không dám mở mắt, cũng không biết Sư Chí Niệm đang làm gì.
Cả thế giới dường như đông cứng lại, sau một lúc lâu, cô cảm nhận thấy một bóng đen che phủ lên khuôn mặt mình.
Sư Chí Niệm đang cúi xuống... Anh ta đang làm gì vậy?
Trong đầu Song Thanh Xuân, ý nghĩ vẫn chưa kịp hiện rõ thì chiếc chăn đã bị kéo nhẹ một cái. Khi cô vội vàng che mình lại, bàn chân của mình bị phủ kín.
Sau đó, Song Thanh Xuân cảm nhận thấy Sư Chí Niệm ngồi xuống bên cạnh giường. Mặc dù cô không mở mắt để nhìn anh ta, nhưng trực giác báo cho cô biết rằng anh ta đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nhịp tim của Song Thanh Xuân dần trở nên không kiểm soát được, đôi tay cô giấu dưới chăn không tự chủ được mà siết chặt lấy tấm ga trải giường dưới người mình.
Đêm khuya, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Khi Song Thanh Xuân cảm thấy như không thể giả vờ ngủ tiếp được dưới ánh mắt của Sư Chí Niệm, bàn tay của người đàn ông bỗng nhiên vươn ra và nhẹ nhàng đặt lên mái tóc cô.
Nhịp tim của Song Thanh Xuân ngay lập tức dừng lại, cô cảm nhận được đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mình, một loại cảm xúc khó tả trào dâng trong lòng cô.
Chưa có truyện phù hợp.