lore

Chương 355: Bài hát chủ đề dành riêng cho sự kiện phóng vệ tinh vào không gian

6,692 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

(Không gian âm nhạc này thực sự rất phù hợp với chương 350, khi hệ thống gió mặt trời có cánh ánh sáng được khởi động chính thức… và cảnh tượng ấn tượng của loài chim xanh sáu cánh nữa.)

Đây không phải là một bài hát về “việc bay vào vũ trụ”, mà giống như một bản “thánh ca hàng không” dành tặng – hoặc nói đúng hơn là tưởng niệm – tất cả những người đã từng dám đối mặt với thách thức của việc khám phá vũ trụ.

Những gì bài hát này miêu tả không phải là những vì sao lãng mạn, mà chính là những gian khổ và hiểm nguy trong công cuộc du hành vũ trụ.

Loài người luôn theo đuổi ước mơ để tiến vào vũ trụ, nhưng khi thực sự bước vào không gian bao la ấy, thứ “tự do” mà vũ trụ mang lại chỉ là một câu trả lời tàn nhẫn – sự cô đơn.

Nghề phi hành không chỉ đòi hỏi vinh quang, mà còn phải đối mặt với sự bất lực, sự nhỏ bé, sự hy sinh, những cái giá phải trả, cùng với những thử thách về lòng dũng cảm và phẩm chất con người.

Khi bước vào lĩnh vực vũ trụ – nơi mọi thứ đều chưa được biết đến – con người giống như những kẻ yếu đuối, hoàn toàn không thể tự bảo vệ bản thân trước những hiểm nguy tiềm ẩn.

Nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào; ngay cả những anh hùng vĩ đại nhất cũng có thể đối mặt với cái chết trong chốc lát.

※ LƯU Ý:

“Đường Kármán” là ranh giới được quốc tế công nhận để phân biệt giữa “hàng không” và “vũ trụ”, chứ không phải là ranh giới do lực hấp dẫn Trái Đất đặt ra. Vì vậy, những gì các nhân vật trong tiểu thuyết nói ra thực chất là sai lầm, nhưng đây cũng là điều mà nhiều người thường hay nhầm lẫn. Nếu diễn giải quá chuyên sâu, thì lại không giống với suy nghĩ của người thông thường.

Do các tiêu chuẩn khác nhau giữa các quốc gia, ví dụ như NASA từng sử dụng độ cao khoảng 80 km làm tiêu chí để xác định đủ điều kiện cho phi hành gia, trong khi Liên đoàn Hàng không Quốc tế (FAI) thường sử dụng độ cao 100 km, nên đường Kármán không có một định nghĩa cụ thể về độ cao.

Điều đáng chú ý là, việc vượt qua đường Kármán không có nghĩa là đã thoát khỏi lực hấp dẫn Trái Đất; lực hấp dẫn này thực sự có thể kéo dài đến hàng trăm nghìn kilômét.

Đường Kármán thực sự đại diện cho ranh giới giữa “hàng không” và “vũ trụ”; phía trên đường Kármán là lĩnh vực vũ trụ, phía dưới đường Kármán là hàng không.

Vì vậy, tên tiểu thuyết “Ranh Giới Bầu Trời” thực sự mang hai ý nghĩa:

1. Về mặt khoa học: Đường Kármán – ranh giới giữa hàng không

Con người là biểu tượng của sự dũng cảm trong việc vượt qua những điều chưa biết, phá vỡ giới hạn bản thân. Và thứ thực sự có khả năng vượt qua những ranh giới đó không phải là công nghệ, mà chính là “tình yêu” – thứ cần thiết để đạt được sự tỉnh thức.

※ “Chú ngữ Cửu Thiên” nói về sự vô hạn của thời gian; cuối cùng, tất cả đều quay trở về với “tình yêu” (con đường nhân đạo), và thông qua tình yêu mà trở về với con đường nhân đạo.

※ “Biên Giới Bầu Trời” nói về sự vô hạn của không gian; cuối cùng, cũng lại quay trở về với “tình yêu” (sự tỉnh thức), và thông qua tình yêu mà hoàn thành quá trình tỉnh thức.

Quá trình sáng tác của tác giả: “Biên Giới Bầu Trời” → “Trở Về Biên Giới Bầu Trời Vô Tận” → “Chú Ngữ Cửu Thiên”

**“Cánh Trong Bầu Trời Xanh”**

**[Phần Mở Đầu – Phần Chính]**

Bay lên khoảng trống cô đơn, mang theo lời cầu nguyện không lời nói.

Vỗ cánh bay về phía bầu trời cô đơn, mang theo những lời cầu nguyện không lời.

Dù thân xác này bị thiêu rụi cũng không sao cả… Chỉ muốn vượt qua những giấc mơ ấy mà thôi.

Ngay cả khi thân xác này bị thiêu rụi, cũng không sao cả… Chỉ muốn bay xa hơn những giấc mơ ấy mà thôi.

**[Phần Thứ Nhất]**

Oi những cánh ánh sáng ơi, hãy vượt qua những đám mây tan vỡ, bay về phía ánh sáng chói lọi kia… Nơi mà không ai biết đến.

Oi những cánh ánh sáng ơi, hãy vượt qua những đám mây rách nát, bay về phía ánh sáng rực rỡ kia… Nơi mà không ai biết đến.

Bây giờ, chúng ta đang vượt qua những giới hạn của bầu trời… Bay về nơi mà các thiên thần khóc, nơi mà sự im lặng trở thành bài ca.

Bây giờ, chúng ta đang vượt qua những giới hạn của bầu trời… Bay về nơi mà các thiên thần khóc, nơi mà sự im lặng trở thành bài ca.

**[Phần Tiếp Theo]**

Đang tự hỏi ý nghĩa của tự do… Và dần trở thành ánh sáng.

Đang tự hỏi ý nghĩa của tự do… Và dần hóa thành ánh sáng.

Không thể quay đầu lại nữa… Nhưng cũng không sao cả… Miễn là đôi cánh này có thể đến được nơi đó…

Không thể quay đầu lại nữa… Nhưng cũng không sao cả… Miễn là đôi cánh này có thể đến được nơi đó…

**[Phần Chính]**

Bay về phía bên kia sự cô đơn, về tận cuối cùng của giấc mơ… Chỉ mang theo những nhịp đập của sinh mệnh mà thôi.

Bay về phía bên kia sự cô đơn, về tận cuối cùng của giấc mơ… Chỉ ôm lấy những nhịp đập duy nhất của sự sống mà thôi.

Cứ như thể đã nghe thấy tiếng cầu nguyện… Theo đuổi những ký ức của ngày hôm đó mà tiến lên…

Cứ như thể đã nghe thấy tiếng cầu

Những mảnh vỡ của ước muốn tan tành thành từng hạt nhỏ,

dù vậy, ta vẫn giơ đôi tay ra.

Bay trên bầu trời đầy thương tích,

để nắm lấy tự do mà không ai có thể cướp đi.

Bay lượn trong bầu trời đầy vết thương,

vì muốn giành lại sự tự do mà không ai dám chiếm đoạt.

**[Phần điệp khúc đầu]**

Soi sáng tận chân trời tăm tối,

ta tiến lên, ghép nối các chòm sao.

Vừa chiếu rọi nơi tận cùng của bóng tối,

vừa bay qua những chòm sao để tiến về phía trước.

Không còn lạc lõng nữa… Trái tim này đang cháy bỏng như ngọn lửa.

Không còn hoang mang nữa… Trái tim này giờ đây đang bùng cháy như lửa.

**[Điệp khúc]**

Bay về phía bầu trời cô đơn,

mang theo những lời cầu nguyện không lời nói.

Vỗ cánh về phía bầu trời cô đơn,

gửi gắm những lời cầu nguyện im lặng.

Dù thân xác này bị thiêu rụi, cũng không sao cả…

Ta chỉ muốn vượt qua những giấc mơ ấy mà thôi.

**[Điệp khúc – Phần hợp xướng]**

Về phía bên kia sự cô đơn, tận cùng của giấc mơ…

Chỉ ôm lấy những nhịp đập của cuộc sống mà thôi.

Bay về phía bên kia sự cô đơn, tận cùng của giấc mơ…

Chỉ mang theo những nhịp đập duy nhất của sự sống.

Cứ như thể ta nghe thấy tiếng cầu nguyện vang lên…

Theo đuổi những ký ức của ngày hôm đó mà tiến lên.

**[Phần chuyển tiếp]**

Vượt qua hàng ngàn đêm tăm tối,

cuối cùng ta cũng đến được ánh sáng ấy.

Ôm lấy cả cái chết vào lòng,

ta lại một lần nữa vỗ cánh bay lên.

Ngay cả cái chết cũng được ôm lấy…

Ta lại một lần nữa bay lượn trên bầu trời.

**[Điệp khúc – Phần kết]**

Bay về phía bầu trời cô đơn,

mang theo những lời cầu nguyện không lời nói.

Vỗ cánh về phía bầu trời cô đơn,

gửi gắm những lời cầu nguyện im lặng.

Dù thân xác này bị thiêu rụi, cũng không sao cả…

Ta chỉ muốn vượt qua những giấc mơ ấy mà thôi.

**[Lời kết | Thì thầm]**

Hãy tin tưởng vào bầu trời này…

Và nở rộ giữa vũ trụ bao la.

Mở rộng đôi cánh của mình, vượt qua những giấc mơ…

Và bay cao trên bầu trời xanh thẳm.

1/1 0%